Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

H. WEBB: "CÒI VÀNG" 2010?

Tuần trước, FIFA đã công bố tổ trọng tài sẽ điều khiển trận chung kết World Cup 2010 là tổ trọng tài người Anh gồm có trọng tài chính H. Óep-bơ (sinh năm 1971) và hai trợ lí trọng tài là Đa-ren Can (sinh năm 1969) và Mai-cơn Mu-lắc-cây (sinh năm 1970). Điều này không làm nhiều người bất ngờ vì tổ trọng tài này đã điều khiển 3 trận đấu gồm 2 trận ở vòng bảng là Tây Ban Nha – Thuỵ Sĩ, Xlô-va-ki-a – I-ta-li-a và trận vòng 1/8 Bra-xin – Chi-lê khá tốt.

Hai vị trợ lí trọng tài của trận chung kết sắp tới đều được phong trọng tài FIFA cách đây 3 năm. Điều đó không có nghĩa họ non kinh nghiệm bởi nơi mà hai vị trọng tài làm nhiệm vụ chạy dọc đường biên là Giải ngoại hạng Anh – nơi tốc độ trận đấu diễn ra chóng mặt. Hai trợ lí gắn kết với Óep-bơ trở thành tổ trọng tài chuyên môn giỏi nhất của Anh; hầu như, những giải đấu do FIFA tổ chức đều phải mời bằng được bộ ba đến “cầm cân”.

Dĩ nhiên, Óep-bơ - trọng tài chính được biết tiếng hơn. Nếu không làm nghề trọng tài, Óep-bơ sẽ mãi chỉ làm công việc cảnh sát thầm lặng ở Nam Gióoc-sai. Năm 1989, tận dụng thời gian nghỉ phép, Óep-bơ bắt đầu bước vào nghề trọng tài ở giải đấu địa phương. Mãi đến năm 1998, ông mới tham gia các trận đấu các nhất ở giải ngoại hạng với vai trò là trợ lí trọng tài. Và phải mất thêm 5 năm nữa mới được cầm còi thổi phạt những cầu thủ như Câu, Lam-pát, Ru-ni… Đọc lí lịch của Óep-bơ cũng đủ thấy chẳng phải ai cũng theo được nghề “làm dâu trăm họ” và phải có “số” mới “nổi” lên được. Óep-bơ để lại ấn tượng với cái đầu trọc và khuôn mặt bặm trợn nhìn uy phong không kém trọng tài về hưu P. Cô-li-na. Năm 2005, Óep-bơ được phong trọng tài FIFA và được bắt chính ở trận siêu cúp nước Anh giữa Chelsea và Liverpool. Đến cuối năm, ông được bắt trận quốc tế đầu tiên là trận giao hữu giữa Bắc Ai-len và Bồ Đào Nha.

Đến Euro 2008, Óep-bơ mới bị dính tai nạn nghề nghiệp khi tưởng tượng một quả phạt đền dành cho đội đồng chủ nhà Áo trong trận tiếp Ba Lan. Lẽ dĩ nhiên, người ta cũng chóng quên sai lầm rất… con người và sau cú vấp đó, Óep-bơ vẫn cầm còi một cách chuẩn xác.

Năm 2010, Óep-bơ cầm còi trận chung kết Champions League giữa Inter Milan và Bayern Munich. Óep bắt chính xác đến nỗi chẳng ai có thể “vạch” lỗi nhỏ nào. Cho nên, việc chọn Óep-bơ bắt chính trận chung kết World Cup 2010 là quyết định “an toàn” của FIFA trong bối cảnh các trọng tài “bắt toàn sai” đến độ “còi vàng” lừng danh I-ta-li-a Rô-sét-ti tuyên bố giải nghệ.

Ngoài việc ủng hộ cho “gà nhà”, có lẽ các fan cũng nên cầu mong để bộ ba nước Anh, đặc biệt “gã đầu trọc” Óep-bơ không mắc sai sót ở thời điểm quan trọng khiến diễn biến trận đấu không bị ảnh hưởng. Nếu Óep-bơ bắt tốt đồng nghĩa ông chính là người xứng đáng được báo chí thế giới ngợi ca “còi vàng” 2010!

HÀM ĐAN

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

MUELLER - NGÔI SAO TUỔI HAI MƯƠI!

Thô-mát Mu-lơ sinh năm 1989. 10 tuổi, anh gia nhập “hùm xám” Bayern Munich. Sự nghiệp “quần đùi áo số” của Mu-lơ phát triển khá thuận lợi. Tài năng của cầu thủ trẻ Mu-lơ đã lọt vào “mắt xanh” của những tuyển trạch viên. Mu-lơ lần lượt khác áo các đội tuyển từ U16 đến U21 của nước Đức. Đến kì World Cup 2010, anh chính thức có tên trong danh sách 23 tuyển thủ Đức bay đến Nam Phi với tư cách là cầu thủ trẻ nhất.

Trên danh sách báo chí, số 13 Mu-lơ là một tiền đạo thế nhưng HLV J. Lớp đã bố trí cho Mu-lơ ở vị trí tiền vệ tấn công hỗ trợ cho trung phong M. Klâu-dơ và tiền đạo lùi L. Pô-đônx-ki. Vị trí này tương tự với số 13 của đội trưởng Ba-lắc vắng mặt vì chấn thương. Trong cái rủi lại có cái may, Mu-lơ vượt trên vai trò đóng thế để chơi xuất sắc ở kì World Cup lần này với thành tích 4 bàn/ 5 trận. Sự tỏa sáng của Mu-lơ trong lần đầu góp mặt ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh khiến nhiều người hoài cổ nhớ lại sự xuất hiện lần đầu của “hoàng đế” F. Bếch-ken-bau-ơ ở World Cup 1966.

Nên nhớ, Bếch-ken-bau-ơ là người phát minh và thiện thân hoàn hảo nhất của vị trí li-bê-rô trong bóng đá. Đó là cầu thủ làm nhiệm vụ chính là phòng ngự nhưng có thể tham gia tấn công tạo hiệu quả đến bất ngờ. Vị trí của Mu-lơ không mới nhưng dưới sự chỉ đạo chiến thuật của Lớp, Mu-lơ chính là một mắt xích không thể thiếu. Hai trận đấu giữa Anh và Ác-hen-ti-na, 4 cầu thủ Mu-lơ, Xgoai-tai-gơ, Pô-đônx-ki, Klâu-dơ luôn tạo sức ép để hủy diệt đối phương và trong 4 cầu thủ, 2 người đó trục dọc sân bóng là người dứt điểm. Một đấu pháp lạ lùng phát huy tối đa sức mạnh của tiền vệ công.

Sự vắng mặt đáng tiếc của Mu-lơ ở bán kết là một trong những nguyên nhân mà Đức đã thua Tây Ban Nha. Trận tranh giải 3 với U-ru-goay là cơ hội cuối cùng để Mu-lơ khẳng định tài năng ở giải đấu khắc nghiệt nhất thế giới. Quá sớm để khẳng định Mu-lơ sẽ lập được những kì tích như các bậc đàn anh nhưng tương lai ở đội tuyển Đức và câu lạc bộ Bayern Munich đang rộng mở với Mu-lơ để anh thể hiện tài năng thiên bẩm của bản thân.

HÀM ĐAN

"QUÂN XANH" URUGUAY?

Trận tranh giải 3 theo truyền thống các kì World Cup thường kém hấp dẫn. Đội bóng nào duy trì động lực thi đấu thường là đội chiến thắng chứ không phải là đội bóng có đẳng cấp cao hơn.

Thất bại của U-ru-goay và Đức ở vòng bán kết là hệ quả của những kẻ yếu thế nên chẳng có niềm tiếc nuối lưu lại. Vì vậy, trận đấu tranh giải 3 của World Cup 2010 không thuộc logic nói trên. Với đội tuyển Đức ở tuổi đôi mươi, vị trí thứ 3 sẽ đem lại vinh quang cho các cầu thủ mới chập chững lên tuyển và nâng giá trị chuyển nhượng sau World Cup; nên, đội Đức sẽ không “buông” trận đấu này. Một khi người Đức đã lên “dây cót” tinh thần, “binh đoàn tăng” sẽ chẳng “ngán” bất cứ đối thủ nào. Ai cũng biết, vị trí thứ 3 với U-ru-goay là một giấc mơ còn lâu mới lặp lại nên trận đấu “thủ tục” trên sân vận động Vịnh Nen-xơn Man-đê-la có ý nghĩa tương đương một trận chung kết.

Một trận đấu được dự đoán hấp dẫn, “điểm nóng” thường sẽ chỉ nằm ở khu vực giữa sân. Bởi trong bóng đá hiện đại hay chí ít ở kì World Cup 2010, đội bóng nào kiểm soát nhiều bóng hơn sẽ có nhiều pha bóng nguy hiểm dẫn đến bàn thắng, qua đó giành thắng lợi cuối cùng. Nhìn lại những trận đấu đã qua, rõ ràng hàng tiền vệ của Đức mạnh hơn hẳn U-ru-goay; nhất là khi mảnh ghép quan trọng T. Mu-lơ sẽ trở lại. Nếu bóng ở nhiều trong chân các cầu thủ Đức thì “điểm nóng” trên sân sẽ di chuyển xuống…sát khung thành thủ môn U-ru-goay. Chỉ cần vài cầu thủ Đức ở tuyến trên là đủ gây áp lực thường xuyên và các cầu thủ U-ru-goay chỉ còn mỗi một nhiệm vụ áp sát để “giải vây”. Trận đấu sẽ trở thành một buổi đá tập mà “quân xanh” sẽ là U-ru-goay!

Niềm hi vọng của U-ru-goay lại đặt vào Phoóc-lan. Số 10 không tỏa sáng, U-ru-goay sẽ không co bàn thắng để thi đấu “lên đồng” như 15 phút cuối ở trận bán kết với Hà Lan- khi đó, đội bóng áo xanh da trời mới có thể làm khó Đức.

Dự đoán Đức thắng 3-1
HÀM ĐAN

CARLES PUYON: NGƯỜI HÙNG THẦM LẶNG!

Các-lét Puy-on luôn được xếp vào diện cầu thủ… xấu trai nhất với mái tóc xù như búi rơm trên một khuôn mặt nhàu. Thế nên, anh chẳng “nổi” bằng các hậu vệ đẹp mã và hào hoa cùng thời như Ra-mốt, Te-ri, Câu, Nétx-ta… Nhưng xét về tài năng anh không hề thua kém; và nếu tính số danh hiệu, những tên tuổi “hot” kia chỉ đáng “xách dép” cho Puy-on.

Là người xứ Ca-ta-lăng, như mọi cậu bé có ước mơ gia nhập “gã khổng lồ” Barcelona; vào năm 1995 vừa tròn 17 tuổi, Puy-on gia nhập đội trẻ của câu lạc bộ này với vị trí hậu vệ phải. Song, vị trí trung vệ mới làm nên tên tuổi Puy-on. Từ đây, anh nổi lên như thủ lĩnh mới của đội bóng Barcelona thời “hậu L.Van Gaal”. Chiến tích Barcelona ở La Liga và Champions League 5 năm gần đây, ngoài sự đóng góp của hàng tiền vệ siêu kĩ thuật và hàng tiền đạo “nguyên tử”, còn là hàng thủ vững chắc dưới sự chỉ huy thầm lặng của trung vệ - đội trưởng Puy-on.

Trên đấu trường quốc tế, sau những vấp ngã đau đớn ở Euro 2004 và World Cup 2002, 2006; cuối cùng, quả ngọt đã đến với Puy-on khi Tây Ban Nha đã đăng quang Euro 2008.

Kì World Cup 2010 ở Nam Phi, Puy-on dẫu không còn trẻ vẫn được ông Bốtx-quê tin tưởng giao cho suất đá chính. Không thể nói Puy-on đã chơi suất sắc như Ca-na-va-rô năm 2006 nhưng ít nhất Puy-on đã thi đấu “tròn vai”. Anh không mắc những sai lầm tai hại, phối hợp bọc lót tốt với Pích-kê và như thường lệ, tinh thần thi đấu quên mình giúp cho những ai yêu Tây Ban Nha cảm thấy vững tâm.

Trận bán kết với “binh đoàn tăng” Đức là một thử thách cam go ngay cả với chiến binh lão luyện như Puy-on. Với kinh nghiệm dạn dày, anh đã “bắt chết” tay săn bàn Klâu-dơ. Điều đặc biệt với Puy-on trong trận đấu nghẹt thở này là anh có bàn thắng thứ 3 cho đội tuyển quốc gia. Phút 73, Tây Ban Nha được hưởng phạt góc, Puy-on đánh đầu dũng mãnh ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu. Sức ép tấn công nhằm tìm bàn gỡ hòa của Đức ở những phút còn lại là khủng khiếp. Nhưng Puy-on vẫn cùng với các đồng đội giữ vững cách biệt mong manh.

Kết quả trận chung kết vẫn còn ở thì tương lai song với tất cả những gì đã làm được, cái tên Puy-on xứng đáng được ghi nhớ như là một trong những trung vệ bóng đá xuất sắc đầu thế kỷ 21.

HÀM ĐAN

Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010

DIEGO FORLAN: NGÔI SAO SÁNG MUỘN!

Năm 2010, có thể xem là một năm thành công của tiền đạo Đi-ê-gô Phóc-lan. Với câu lạc bộ Atlético Madrid, anh ghi cả 2 bàn trong chiến thắng 2-1 trước Fulham (Anh) tại chung kết Europa League. Đó là phần thưởng muộn mằn cho tiền đạo đã 31 tuổi và từng lận đận trong màu áo Manchester United và Villarreal (Tây Ban Nha). Ở vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ, Phóc-lan ghi 7 bàn giúp U-ru-goay đến Nam Phi thông qua suất play-off. Bước vào kì World Cup lần thứ 19, Phóc-lan chính là ngôi sao lớn nhất, là niềm hi vọng của “cựu vương” U-ru-goay.

Bằng tốc độ, kĩ thuật, khả năng dứt điểm toàn diện, số 10 của U-ru-goay đã không phụ sự kì vọng của các fan. Anh lập cú đúp trong chiến thắng 3-0 trước chủ nhà Nam Phi. Chiến thắng bản lề này đưa U-ru-goay xếp đầu bảng đấu có sự góp mặt của á quân Pháp. Phát hiện mới ở Phóc-lan tại giải đấu này chính là khả năng kiến tạo; đường chuyền dọn cỗ cho người đá cặp Xu-a-rét đã khiến “những con hổ châu Á” Hàn Quốc về nước sớm.

Trận tứ kết với “những ngôi sao đen” Ga-na, Phóc-lan chơi xuất sắc khi ghi 1 bàn trong 2 hiệp chính và là người đầu tiên thực hiện màn “đấu súng” căng như dây đàn. Chiến thắng đã mất “vui” khi Xu-a-rét – người đá cặp ăn ý với Phóc-lan bị truất quyền thi đấu sau một tình huống “chơi bóng chuyền”.

Cặp “song sát” “mỗi người một ngả” đồng nghĩa với cơ hội lọt vào trận chung kết chỉ còn là hy vọng mong manh khi đối thủ là “những người Hà Lan bay”. Một mình cô độc trên hàng công, ngỡ tưởng Phóc-lan sẽ “lạc lối” trước hàng thủ Hà Lan chơi kín kẽ thì anh đã gỡ hòa 1-1 bằng một bàn thắng “để đời” từ cú sút chân trái đẳng cấp. Nhưng đó chưa phải là điều đáng khen nhất về Phóc-lan trong trận bán kết; trong trận đấu này, anh chứng minh mình là thủ lĩnh đích thực khi dẫn dắt lối chơi, là điểm tựa tinh thần cho của tập thể có trình độ tầm trung và đã bị dẫn tới 2 bàn. Nếu trận đấu có thêm vài phút nữa, không khéo U-ru-goay đã có thể gỡ hòa 3-3, tinh thần quật khởi của U-ru-goay dưới sự chỉ huy của đội trưởng Phóc-lan (thay cho Lu-ga-nô bị chấn thương) là một minh chứng cho sức mạnh tinh thần của U-ru-goay.

Dù không thể lọt vào chung kết như 60 năm trước nhưng Phóc-lan có thể tự hào khi vượt qua thành tích lọt vào tứ kết của người cha Páp-lô Phóc-lan tại World Cup 1966. “Con hơn cha là nhà có phúc” – nếu bóng đá U-ru-goay có thêm những tài năng như Phóc-lan, lần thứ 3 xưng vương tại World Cup không phải là chuyện nói chơi.

HÀM ĐAN

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

ÁO DÀI NHÌN TỪ HÀ NỘI

Qua mấy tấm hình chụp những quý bà Tonkin ngồi trên sập hút thuốc hồi người Pháp mới đặt Hà Nội là thủ phủ Liên bang Đông Dương đến vô vàn ảnh chân dung “gái mới” vén liễu Bờ Hồ hồi Mặt trận bình dân, đủ giúp đám cháu chắt bây già các cụ hình dung sự tiếp biến bất ngờ và tuyệt diệu từ áo ngũ thân đến áo dài Le mur do ông họa sĩ Nguyễn Cát Tường vẽ kiểu ở hiệu may phố Hàng Da.

Như bao điều mới mẻ và mang tiếng “lai căng”, “thời thơ ấu” của áo dài không thi vị như hình ảnh “tóc dài, tà áo vờn bay” (Ngày xưa Hoàng thị) đi vào thơ, nhạc sau này. Riêng cách gọi người vận áo dài là “gái mới”, “gái tân thời” cũng biển hiện thái độ xách mé. Có giai thoại kể rằng: một bà nạ dòng không hiểu do ghen tuông hay vì ngứa mắt đã hùng hổ xé rách áo dài “gái tân thời” ngay trên một con phố Hà Nội.

Nhờ sự đỡ đầu của lớp người Âu hóa cuồng nhiệt như hình mẫu họa sĩ Typn trong Số đỏ; dần dà, áo dài được phái đẹp chuộng khắp ba kì. Nguyên do sâu xa để áo dài chinh phục giới nữ có phần hơi tế nhị. Áo dài thoạt nhìn thì kín đáo, đoan trang; song nếu nhìn nghiêng thì đường cong đặc ân của nữ tính khơi gợi thấp thoáng. Áo dài ra đời, vô hình trung đáp ứng tâm lí thầm kín của phụ nữ là muốn phô bày vẻ đẹp thân thể trong một xã hội nông nghiệp Nho giáo mấy nghìn năm lảng tránh chuyện sắc giới đang chuyển đổi giá trị và hình mẫu thẩm mĩ.

Hơn bảy mươi năm dòng thời gian trôi, ở Hà Nội, kiểu mẫu áo dài không mấy thay đổi. Những cải tạo trang phục này đều diễn ra ở mảnh đất phương Nam. Ở Sài Gòn, hơn bốn muơi năm trước, kiểu may áo dài với cách ráp tay raglan ra đời. Cách ráp này đã giải quyết được những nếp nhăn thường xuất hiện hai bên nách; đồng thời, cải biến ở chỗ hàng nút cài được bố trí chạy từ dưới cổ xuống nách, rồi kế đó chạy dọc một bên hông. Cũng vào thời gian này, cuộc cách mạng thay đổi hình dáng áo dài xảy ra, đầu trò là “bà đầm thép” Trần Lệ Xuân chưng áo dài “cổ thuyền”, áo dài gilet cho chị em Nam phần đua đòi theo cũng không mấy người hưởng ứng. Vẻ đẹp hài hòa, có chừng mực của áo dài Hà Nội xưa khó lay chuyển được. Sự khác của áo dài Sài thành có chăng là ở màu sắc sặc sở, chất liệu nhẹ phù hợp với xứ quanh năm nắng nôi.

Vốn là thành phố có tính mở, tận đầu thế kỷ XXI, ở Sài Gòn, thỉnh thoảng vẫn thấy xuất hiện vài bộ thiết kế các dài “lạ mắt” trên sàn thời trang hay bìa tạp chí. Nhiều nhà thiết kế áo dài có tiếng đồng loạt lên tiếng phủ nhận những cách tân, mà chỉ xem là các bộ thiết kế thời trang lấy cảm hứng từ áo dài. Công việc hiện nay của các nhãn hiệu áo dài nổi tiếng chỉ là “tô son điểm phấn” lên thiết kế đã thành khuôn mẫu cổ điển của các tiền nhân.

Như thủa xưa, thị dân mặc áo dài nhiều hơn người dân quê. Ở quê, họa hoằn lắm cô thôn nữ lam lũ mới ngơi tay đồng áng mặc áo dài đi chơi hội. Ở đô thị, kiều nữ đến trường, đến sở làm, đi tiếp khách mặc áo dài nhiều khi lại được nhiều ánh mắt mày râu chú ý hơn những hàng hiệu này nọ. Thế nên, có người còn mắc chứng “nghiện”, hễ ra đường là mặc áo dài.

Hà Nội nay không khốn khó đến độ chỉ mặc áo dài ở vài dịp trọng đại. Trong tủ quần áo con gái Hà thành không thể thiếu một bộ áo dài. Chẳng mấy khi được diện nên dù gia cảnh có thế nào thì chị em không tiếc tiền sắm một chiếc cho “tử tế”. “Tử tế” hiểu là đẹp, cái đẹp nếu mua được thì không rẻ. Không ai ra tiệm may áo dài yêu cầu may một bộ vừa đẹp, vừa rẻ như đi mua đồ điện tử. Cũng không ai đi sắm áo dài may sẵn vì áo dài tính cá nhân rất cao: mỗi chiếc chỉ may cho một người; người đi may lấy số đo thật kỹ; may xong phải qua một lần mặc thử để sửa mới hoàn thiện. Người Hà Nội vốn kĩ tính trong chuyện mặc nên dễ dàng bỏ vài triệu và khoảng thời gian tới hai tháng để sở hữu một bộ áo dài ưng ý.

Một bộ áo dài đẹp ngoài chuyện chất liệu, kĩ thuật may thì các họa tiết trang trí trên áo dài đặc biệt coi trọng. Các trang phục nữ giới cùng khu vực như Kimono của Nhật hay Hanbok của Triều Tiên được người ta xem là một tác phẩm nghệ thuật cũng bởi vẻ đẹp và kỹ thuật xử lí các họa tiết.

Vào các tiệm áo dài Hà Nội, để trang trí các họa tiết, phổ biến nhất là người ta thường vẽ lên áo dài bằng một dung môi đặc biệt. Ưu điểm của kỹ thuật này là thực hiện nhanh và không nhăn vải và giá thành rẻ. Nhưng chính điều này đã làm cho vẻ đẹp áo dài xuống cấp bởi một bộ áo dài được vẽ thì nghiễm nhiên trở thành một tác phẩm hội họa. Không một họa sĩ nổi tiếng nào lại vẽ mẫu áo dài cho nên áo dài vẽ chủ yếu là từ những họa sĩ nghiệp dư. Sẽ chẳng lạ nếu khách hàng nhìn thấy hình ảnh phố cổ bên nguyên xi lên tà áo qua cách thức sao chép theo kiểu soi gương. Hội họa cần có một sự phản ánh hiện thực có chiều sâu mới làm nới rộng chiều kích thẩm mĩ. Kĩ thuật thêu truyền thống, đính cườm hiện đại mới chính là đưa tính thẩm mĩ áo dài tiến thêm một bước. Hiển nhiên, vai trò của nhà thiết kế thời trang trong việc lựa chọn họa tiết gì và bố trí ở đâu trên tà áo dài để tôn lên vẻ đẹp của người mặc.

Xem ra trên bộ áo dài đã định hình, tưởng yên ổn còn bao điều ngổn ngang để những người gắn bó với quốc phục dồn tâm huyết hoàn thiện vẻ đẹp trang phục quê hương bởi đi tận cùng vẻ đẹp dân tộc ta sẽ hòa nhập với thế giới.

HÀM ĐAN

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

URUGUAY - GHANA (1H30 A.M 3-7)

“Ngựa ô” đọ tài

Sở dĩ gọi U-ru-goay và Ga-na là “ngựa ô” vì cả hai đội đều không được đánh giá cao nhưng lại lọt tới tận tứ kết. Con đường góp mặt trong nhóm “bát hùng” có khác nhau nhưng ít nhiều được “trải hoa” khi các đối thủ (nhất là ở vòng nốc-ao đầu tiên) chưa phải là các “đại gia”.

Đây là một trận đấu của hai đội chỉ ở dạng tầm trung thế giới nhưng sẽ hấp dẫn. Thứ nhất, “phần thưởng” cho kẻ chiến thắng là điều mà cả hai đội đều khao khát. Lần gần nhất U-ru-goay lọt vào bán kết cách đây tròn 40 năm. Với Ga-na, họ sẽ là đội bóng Phi châu đi xa nhất ở sân chơi World Cup. Ngoài niềm vinh dự vì màu cờ sắc áo, có lẽ hành trình ở World Cup của hai chú “ngựa ô” sắp chấm dứt. Vòng bán kết ư? “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”; bởi đối thủ tương lai là Đức hoặc Ác-hen-ti-na quá mạnh. Thứ hai, phong cách thi đấu của hai đội khác nhau “một trời một vực”. U-ru-goay luôn nổi bật với kỹ thuật và khả năng “dội bom” của cặp “song sát” Phóc-lan và Su-a-rét. Trái lại, Ga-na có thể lực châu Phi tuyệt vời làm nền tảng cho lối chơi nhanh, tốc độ; ưu điểm mới của Ga-na là ít nhiều có tính tổ chức, biết chọn thời điểm công hay thủ hợp lí – thành quả “nhào nặn” của HLV người Xéc-bi-a M. Ra-dê-vắc.

Bài học thua trận do đua sức với Ga-na ở hiệp phụ của Mĩ vẫn còn hiển hiện. Vì vậy, U-ru-goay muốn thắng họ sẽ phải giải quyết trận đấu trong 90 phút. Điều này là khả thi vì chất lượng đội hình của U-ru-goay hơn Ga-na và kinh nghiệm thi đấu là điều mà đội bóng Nam Mỹ vượt trội so với đội bóng châu Phi.

Dự đoán: U-ru-goay thắng 2-1

HÀM ĐAN

URUGUAY - GHANA (1H30 A.M 3-7)

“Ngựa ô” đọ tài

Sở dĩ gọi U-ru-goay và Ga-na là “ngựa ô” vì cả hai đội đều không được đánh giá cao nhưng lại lọt tới tận tứ kết. Con đường góp mặt trong nhóm “bát hùng” có khác nhau nhưng ít nhiều được “trải hoa” khi các đối thủ (nhất là ở vòng nốc-ao đầu tiên) chưa phải là các “đại gia”.

Đây là một trận đấu của hai đội chỉ ở dạng tầm trung thế giới nhưng sẽ hấp dẫn. Thứ nhất, “phần thưởng” cho kẻ chiến thắng là điều mà cả hai đội đều khao khát. Lần gần nhất U-ru-goay lọt vào bán kết cách đây tròn 40 năm. Với Ga-na, họ sẽ là đội bóng Phi châu đi xa nhất ở sân chơi World Cup. Ngoài niềm vinh dự vì màu cờ sắc áo, có lẽ hành trình ở World Cup của hai chú “ngựa ô” sắp chấm dứt. Vòng bán kết ư? “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”; bởi đối thủ tương lai là Đức hoặc Ác-hen-ti-na quá mạnh. Thứ hai, phong cách thi đấu của hai đội khác nhau “một trời một vực”. U-ru-goay luôn nổi bật với kỹ thuật và khả năng “dội bom” của cặp “song sát” Phóc-lan và Su-a-rét. Trái lại, Ga-na có thể lực châu Phi tuyệt vời làm nền tảng cho lối chơi nhanh, tốc độ; ưu điểm mới của Ga-na là ít nhiều có tính tổ chức, biết chọn thời điểm công hay thủ hợp lí – thành quả “nhào nặn” của HLV người Xéc-bi-a M. Ra-dê-vắc.

Bài học thua trận do đua sức với Ga-na ở hiệp phụ của Mĩ vẫn còn hiển hiện. Vì vậy, U-ru-goay muốn thắng họ sẽ phải giải quyết trận đấu trong 90 phút. Điều này là khả thi vì chất lượng đội hình của U-ru-goay hơn Ga-na và kinh nghiệm thi đấu là điều mà đội bóng Nam Mỹ vượt trội so với đội bóng châu Phi.

Dự đoán: U-ru-goay thắng 2-1

HÀM ĐAN

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

REPORT: SPAIN – PORTUGAL: 1 - 0

Qua thời “hổ giấy”!

Cuộc nội chiến của bán đảo I-bê-ri-a đã kết thúc giống như nhiều dự đoán, Tây Ban Nha giành vé vào tứ kết, còn Bồ Đào Nha vẫn “ôm” danh hão là đội bóng “đá đẹp cho đời”. Nhưng mỉa mai thay, hôm qua, đội bóng thi đấu phô diễn hơn lại là Tây Ban Nha. Có lẽ, danh xưng “Bra-xin châu Âu” nên sang nhượng lại cho “cuồng phong đỏ” thì hợp lý hơn.

Cũng dễ hiểu vì 6/11 cầu thủ trong đội hình xuất phát của xứ sở đấu bò đã và sẽ là người của Barcelona-đội bóng chơi cống hiến nhất lục địa già. Suốt trận đấu, phong cách Barcelona đã phát huy hiệu quả tối đa. Ngay bàn thắng duy nhất của trận đấu ở phút 63 cũng mang thương hiệu Barcelona từ thời Rô-nan-đi-nhô còn tung hoành. Bàn thắng này xứng đáng là một siêu phẩm y như một pha phối hợp game bóng đá plây xtây-sần. I-ni-etx-ta giữ bóng trước vòng cấm địa, chọc khe tinh tế cho Xa-vi; cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu gẩy bóng sau lưng vừa tầm băng xuống của Vi-la; qua hai lần dứt điểm, anh mới chiến thắng thủ thành Ê-đu-át-đô.

Bồ Đào Nha thua nhưng màn trình diễn của họ không quá tồi. Họ thua vì đơn giản họ là một tập thể không đồng đều về trình độ. Ở hàng thủ, ngoài trung vệ lừng danh R. Các-van-hô thì ba người còn lại chỉ như những hậu vệ học việc, đặc biệt là hậu vệ cánh phải R. Cốt-ta – hay mắc sai lầm và lĩnh thẻ đỏ vì mắc bẫy “kịch sĩ” Cáp-đờ-vi-la. Hàng tiền vệ Bồ Đào Nha như “hàng thừa”. Việc bố trí 3 tiền vệ ở giữa sân theo đội hình 4-3-3 không thể giúp Bồ Đào Nha giữ nhiều bóng để kiểm soát trận đấu hoặc có thể chơi “rắn” để hạn chế lối chơi kỹ thuật của Tây Ban Nha. Khi tuyến phòng ngự từ xa đã vô dụng thì “bức tường” cố thủ không sớm thì muộn cũng sẽ bị “cuồng phong đỏ” cuốn phăng. Rõ ràng, HLV Quây-rốt đã phạm sai lầm chết người về chiến thuật. Lo phòng ngự còn mệt phờ thì nhiệm vụ bơm bóng cho siêu sao C. Rô-nan-đô của các tiền vệ là điều xa vời. Sự bất lực của CR7 thể hiện ở ngôi mắt ngân ngấn lệ và sự bực tức bằng hành động hơi thô là “phun mưa” vào camera. Điểm sáng nhất của người Bồ là “người nhện” Ê-đu-át-đô. Nếu không có anh, thất bại của Bồ Đào Nha hẳn sẽ còn cay đắng hơn.

“Trình” của Pa-ra-goay – đối thủ ở tứ kết, còn kém hơn so với Chi-lê (thua Tây Ban Nha 2 – 1 ở vòng bảng) nên việc “cuồng phong đỏ” lọt vào bán kết là điều dễ như trở bàn tay. Nếu vậy, họ sẽ tái lập thành tích tốt nhất của mình ở các kì World Cup. E rằng, đã đến lúc không nên gọi Tây Ban Nha là “hổ giấy” nữa rồi!

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

REPORT: BRAZIL – CHILE: 3 - 0

Đi lại đường xưa...

Dù Bra-xin thắng 46 trong tổng số 65 lần gặp Chi-lê nhưng nhiều người vẫn lo đội bóng vàng-xanh sẽ gặp khó khi đối đầu với “lữ đoàn đỏ” bởi phong độ ấn tượng của Chi-lê ở vòng bảng. Nhưng, tất cả những gì mà các học trò của Bi-en-xa làm được chỉ dừng lại ở những pha đan bóng “hoa lá” trước vòng 16m 50. Điều họ thiếu là những đường chuyền quyết định làm bất ngờ hàng thủ lão luyện, kiến tạo cho các tiền đạo đối diện với thủ môn J. Xê-da.

Trước người hàng xóm “nhẵn mặt”, Bra-xin nhập cuộc chậm rãi nhưng ý đồ nắm thế tấn công được lộ ra khi họ giành được quyền kiểm soát bóng nhiều hơn. Song, bàn thắng mở tỉ số của Bra-xin không đến từ một pha phối hợp kĩ thuật mà từ phá đánh đầu đơn giản từ pha phạt góc của trung vệ Gioan (số 4) ở phút 35. Bị dẫn bàn nên Chi-lê vùng lên tấn công hòng tìm bàn gỡ trước giờ nghỉ. Khi những pha lên bóng chưa tạo được sức ép thì Chi-lê đã nhận thêm một bàn thua từ pha phản công sắc sảo của Bra-xin chỉ sau bàn thua thứ nhất 3 phút. “Bộ ba huyền ảo” Rô-bi-nhô, Kaka và Pha-bi-a-nô phối hợp ăn ý, Pha-bi-a-nô (sô 9) dễ dàng ghi bàn sau khi lừa qua thủ môn C.Bra-vô.

Sang hiệp 2, Chi-lê dồn đội hình tìm thêm bàn thắng rút ngắn tỉ số. Cũng như các trận đấu trước, cặp trung vệ Lu-xi-ô (đang chơi Inter Milan) và Gioan (chơi cho AS Roma) vững chắc như một hàng thủ can-tê-na-xi-ô chính hiệu. Khi Chi-lê mải “vẽ vời” ở phần sân đối phương bỏ ngỏ sân nhà; họ lập tức nếm thêm một trái đắng. Tiền vệ đóng thế Ra-mi-rét (thay P.Mê-lô bị treo giò) có pha độc diễn từ giữa sân và chuyền cho Rô-bi-nhô đang băng xuống như một mũi tên. Ở khoảng cách chưa đến 20 m, Rô-bi-nhô (số 11) thực hiện cú khứa lòng hoàn hảo. 3 – 0 cho Bra-xin ở phút 59. Khoảng cách đã an toàn nên HLV Đun-ga rút ra sân “bộ ba huyền ảo” nhằm dưỡng sức cho trận tứ kết gặp Hà Lan. Những cầu thủ Bra-xin có mặt trên sân đã giữ bóng tốt, hạn chế khả năng xâm nhập của các cầu thủ Chi-lê, giữ nguyên tỉ số 3 – 0 cho đến hết trận.

Thất bại toàn diện của các cầu thủ Chi-lê là một thất bại từ sự thua kém đẳng cấp và kinh nghiệm thi đấu. Với Bra-xin, nếu nhìn lại con đường mà Bra-xin từ vòng bảng đến trận gặp Chi-lê, dễ nhận ra lối chơi và cách thức chiến thắng của Bra-xin dưới thời Đun-ga bây giờ rất giống với hành trình Bra-xin đoạt cú vàng 8 năm về trước dưới bàn tay chèo lái của L. Xcô-la-ri. Lần thứ 6 đăng quang đang rất gần với Bra-xin.

HÀM ĐAN

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

REPORT: ARGENTINA - MEXICO: 3 - 1

Lộ diện “tân vương”

Trước “cố nhân” Mê-hi-cô, đoàn quân của Maradona thi đấu không ấn tượng. Dù làm chủ khu trung tuyến nhưng Ác-hen-ti-na không áp đặt lối chơi. Hai bàn thắng ở hiệp 1 của Tê-vét (số 11) ở vị trí việt vị và Hi-guay-in (số 9) từ pha chuyền hỏng của Ô-sô-ri-ô, rõ ràng là của “trời cho”. Bị dẫn 2 bàn nhưng Mê-hi-cô không vỡ trận ngay cả khi Tê-vét lập cú đúp với pha nã rốc-két ở phút 52. Trái lại, đội bóng “3 màu” tổ chức được nhiều đợt tấn công trả đũa, họ có bàn thắng danh dự ở phút 71 của J. Héc-nan-đét (số 14).

Quá sớm để khẳng định Ác-hen-ti-na sẽ là “tân vương”, nhất là khi đối đầu với cựu thù Đức ở tứ kết. Song, Ác-hen-ti-na tự mở rộng đường vinh quang bằng lối chơi hợp lí, đạt hiệu quả cao cộng một chút may mắn.

HÀM ĐAN

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

BRAZIL - CHILE (1H 30 A.M NGÀY 29-6)

Thêm nợ cho Chi-lê?

Ở vòng loại khu vực Nam Mỹ, Bra-xin đã cho Chi-lê 2 lần “phơi áo” với tỉ số 3 – 0 và 4 – 2. Những cái tên như Pha-bi-a-nô, Rô-bi-nhô, Báp-tix-ta cách đây một năm đã phá tan mành lưới Chi-lê, nay đã giúp đội bóng vàng-xanh đứng đầu bảng “tử thần”.

Chi-lê cũng không vừa. “Lữ đoàn đỏ” xuất sắc lọt vào giai đoạn 2 dù Chi-lê rơi vào bảng đấu không hề dễ với sự có mặt của hai ông “kẹ” châu Âu là Tây Ban Nha và Thụy Sĩ. Chi-lê dưới bàn tay của chiến lược gia Ác-hen-ti-na Bi-en-xa đã thực sự lột xác. Trên nền tảng kỹ thuật và thể lực sẵn có của người Nam Mỹ, các cầu thủ Chi-lê còn có sự tinh quái, hợp lí trong thi đấu cộng với tinh thần tự tin, ý chí chiến đấu mạnh mẽ. Chừng đó, đủ để Bra-xin phải dè chừng với người hàng xóm “ngổ ngáo”.

Chi-lê tiến bộ trông thấy nhưng để thắng Bra-xin có lẽ họ chưa đủ tầm. Tấn công biên ư? Làm sao vượt qua “siêu hậu vệ” Mai-con ở bên phải và “lực sĩ” Bátx-tốt ở cánh trái. Hay bài tấn công trung lộ? Đun-ga đã đem đến Nam Phi một hàng tiền vệ “máy quét”; những cái tên G.Sin-va, P. Mê-lô, Ra-mi-rét… đủ làm “nhạc trưởng” tài hoa nào cũng phải chùn chân. May ra, chỉ có sút xa và sút… phạt đền! Thế nên, khả năng Chi-lê lại phải ghi thêm một thất bại vào “sổ nợ” trước Bra-xin.

Chiến thắng của Bra-xin càng thêm vững chắc vì Kaka sẽ trở lại sau án phạt. Thống kê cho thấy, dưới thời Đun-ga, Bra-xin có đến 80% chiến thắng khi Kaka xuất trận. Vô hiệu hóa được Kaka, Chi-lê đã hạn chế được “ngòi nổ” nguy hiểm nhất. Nhưng ở tuyển Bra-xin, Rô-bi-nhô chọc khe tinh tế không kém Kaka; và thêm những cú sút “không tưởng” của Mai-con, An-vét… đủ khiến hàng thủ chặt chẽ kiểu như Bắc Triều Tiên cũng phải quy hàng.

Dự đoán: Bra-xin thắng 2 – 0.

BRAZIL - CHILE (1H 30 A.M NGÀY 29-6)

Thêm nợ cho Chi-lê?

Ở vòng loại khu vực Nam Mỹ, Bra-xin đã cho Chi-lê 2 lần “phơi áo” với tỉ số 3 – 0 và 4 – 2. Những cái tên như Pha-bi-a-nô, Rô-bi-nhô, Báp-tix-ta cách đây một năm đã phá tan mành lưới Chi-lê, nay đã giúp đội bóng vàng-xanh đứng đầu bảng “tử thần”.

Chi-lê cũng không vừa. “Lữ đoàn đỏ” xuất sắc lọt vào giai đoạn 2 dù Chi-lê rơi vào bảng đấu không hề dễ với sự có mặt của hai ông “kẹ” châu Âu là Tây Ban Nha và Thụy Sĩ. Chi-lê dưới bàn tay của chiến lược gia Ác-hen-ti-na Bi-en-xa đã thực sự lột xác. Trên nền tảng kỹ thuật và thể lực sẵn có của người Nam Mỹ, các cầu thủ Chi-lê còn có sự tinh quái, hợp lí trong thi đấu cộng với tinh thần tự tin, ý chí chiến đấu mạnh mẽ. Chừng đó, đủ để Bra-xin phải dè chừng với người hàng xóm “ngổ ngáo”.

Chi-lê tiến bộ trông thấy nhưng để thắng Bra-xin có lẽ họ chưa đủ tầm. Tấn công biên ư? Làm sao vượt qua “siêu hậu vệ” Mai-con ở bên phải và “lực sĩ” Bátx-tốt ở cánh trái. Hay bài tấn công trung lộ? Đun-ga đã đem đến Nam Phi một hàng tiền vệ “máy quét”; những cái tên G.Sin-va, P. Mê-lô, Ra-mi-rét… đủ làm “nhạc trưởng” tài hoa nào cũng phải chùn chân. May ra, chỉ có sút xa và sút… phạt đền! Thế nên, khả năng Chi-lê lại phải ghi thêm một thất bại vào “sổ nợ” trước Bra-xin.

Chiến thắng của Bra-xin càng thêm vững chắc vì Kaka sẽ trở lại sau án phạt. Thống kê cho thấy, dưới thời Đun-ga, Bra-xin có đến 80% chiến thắng khi Kaka xuất trận. Vô hiệu hóa được Kaka, Chi-lê đã hạn chế được “ngòi nổ” nguy hiểm nhất. Nhưng ở tuyển Bra-xin, Rô-bi-nhô chọc khe tinh tế không kém Kaka; và thêm những cú sút “không tưởng” của Mai-con, An-vét… đủ khiến hàng thủ chặt chẽ kiểu như Bắc Triều Tiên cũng phải quy hàng.

Dự đoán: Bra-xin thắng 2 – 0.

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

SHORT REPORTS: FRANCE VS URUGUAY & KOREA REPUBLIC VS GREECE

SWITZERLAND - HONDURAS (1H 30 A.M 25-6)

Chờ tin từ “tâm bão”

SVĐ Lốp-tút Vơ-phiu không khác gì “tâm bão” khi là nơi diễn ra trận quyết đấu khốc liệt giữa Tây Ban Nha và Chi-lê. Chi-lê đã giành 6 điểm (hiệu số bàn thắng/ thua +2) một cách thuyết phục nhưng chưa chắc đã có chỗ có vòng 1/16; đặc biệt khi đối thủ là “vua” châu Âu Tây Ban Nha (3 điểm và hiệu số bàn thắng/ thua +1). Tây Ban Nha và Thụy Sĩ nếu muốn ở lại Nam Phi ít nhất đến hết ngày 30-6 thì buộc phải thắng. Thụy Sĩ (3 điểm, hiệu số bàn thắng/ thua 0) bị đặt vào tình thế vừa đá vừa chờ tin từ “tâm bão”. Nhiều khả năng Tây Ban Nha thắng Chi-lê cách biệt 1 bàn. Vậy, muốn tự quyết, chí ít, Thụy Sĩ phải sút tung lưới Hon-đu-rát 2 bàn. Nhiệm vụ có thể thành hiện thực khi đối thủ của Thụy Sĩ là “tân binh” làng nhàng Hon-đu-rát.

Thất bại của Hon-đu-rát là do không thể gắn kết đội hình. “Oanh tạc cơ” có tiếng ở Serie A Su-a-dô đơn độc không thể dội bom được một lần. Ở tuyến dưới, một mình U. Pa-la-xi-ốt không thể chống trả những đợt tiến công dồn dập của đối thủ. Đấu với Thụy Sĩ, thất bại của Hon-đu-rát đã có thể nhìn thấy trước, điều quan trọng là họ sẽ đá như thế nào, có quyết làm “kỳ đà cản mũi” Thụy Sĩ hay không.

Dự đoán: Thụy Sĩ thắng 3 – 0

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

USA - ALGERIA (21 GIỜ 23 - 6)

Không đợi “nhận quà”!

Cơ hội chia đều cho cả 4 đội bóng ở bảng C nên khó có thể đoán đội nào sẽ đi tiếp khi Xlô-ven-nia có 4 điểm (hiệu số +1), Anh và Mĩ cùng có 2 điểm (0), An-giê-ri có 1 điểm (-1). Ngay cả thế trận trước giờ bóng lăn cũng không thể nhận định nếu chỉ dựa vào chất lượng đội hình và phong độ ở trận đấu trước đó. Chẳng hạn, không ai ngờ An-giê-ri “làng nhàng” thua toàn diện trước “tiểu tướng” Xlô-ven-ni-a lại có thể cầm hòa “sư tử Anh” lừng danh bằng một lối chơi phòng ngự bài bản chẳng kém Inter ở Champions League 2010.

Dù xếp bét bảng nhưng có lẽ An-giê-ri sẽ không liều lĩnh chủ động tấn công trước. Nếu dồn ép mà không ghi được bàn, An-giê-ria rất dễ bị thủng lưới bởi “bài tủ” phản công sắc sảo của người Mĩ. Bị dẫn bàn, An-giê-ri khó gỡ hòa vì Mĩ phòng ngự không xoàng và bản thân các tiền đạo An-giê-ri Ghe-dan, Mát-mua cũng đang “tịt ngòi”. Lựa chọn khôn ngoan nhất cho “những chú cáo sa mạc” là sẽ thi đấu cầm chừng, vừa đá vừa nghe ngóng diễn biến của trận đấu cùng giờ giữa Xlô-ven-ni-a và Anh để bung sức đúng thời điểm.

Người Mĩ không có thói quen “há miệng chờ sung”, chờ đợi người khác “tặng quà” cho mình hay so bì hiệu số bàn thắng thua nên đội tấn công nhiều hơn trong trận đấu sẽ là đội tuyển Mĩ; chỉ có chiến thắng Mĩ mới chắc đi tiếp. Bởi một kịch bản nhiều khả năng xảy ra là Anh sẽ thắng Xlô-ven-ni-a dù Tam Sư đang thi đấu không tốt. Lúc đó, số điểm Xlô-ven-ni-a sẽ vẫn là 4; cùng lúc, nếu Mỹ lại hòa trận thứ 3 liên tiếp (đồng nghĩa với 3 điểm) thì dù có thua Xlô-ven-ni-a vẫn sẽ tiễn Mĩ về nước.

Mĩ đã xuất sắc cầm hòa Tam sư hùng mạnh, gỡ hòa Xlô-ven-ni-a ngoạn mục sau khi bị dẫn trước 2 bàn. Chắc rằng với một An-giê-ri đồng cân đồng lạng, người Mĩ sẽ không do dự, thay vào đó là tấn công không khoan nhượng.

Dự đoán: Mĩ thắng 1 – 0.

HÀM ĐAN

REPORT: SPAIN – HONDURAS: 2 - 0

Sắc đỏ chiến thắng

Nếu biết chi chút những tình huống nguy hiểm, Tây Ban Nha đã có thể “nã” vào lưới Hon-đu-rát chừng 7 bàn như Bồ Đào Nha hủy diệt Bắc Hàn vài giờ trước đó. Đáng tiếc nhất là tình huống đá phạt đền hỏng của tiền đạo Đa-vít Vi-la – cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu. Tỉ số “khiêm tốn” 2 – 0 chỉ phản ánh một phần thế trận áp đảo toàn diện của “cuồng phong đỏ”. Gần như suốt 90 phút, bóng chỉ lăn bên phần sân Hon-đu-rát. Các tiền vệ Xa-vi, Na-vát, Cáp-đờ-vi-la phối hợp bóng ngắn một chạm nhuần nhuyễn như được lập trình khiến hàng thủ Hon-đu-rát chỉ còn biết chịu trận như những “quân xanh”. Hai bàn thắng của Vi-la ở các phút 17 và 51 giúp Tây Ban Nha xếp thứ 2 ở bảng H, tiếp tục cuộc đua lọt vào vòng 1/16.

LINH THIÊN

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

NIGIERIA - KOREA REPUBLIC (1 GIỜ 30 NGÀY 23 - 6)

Người ở, người về

Sau lượt đấu thứ 2 bảng B, Ác-hen-ti-na giành 6 điểm tối đa – đội đầu tiên có vé vào vòng 1/16; Hy Lạp và Hàn Quốc đều có 3 điểm với hiệu số bàn thắng bàn thua là -1, “đại bàng xanh” Ni-giê-ri-a đội sổ với 0 điểm và hiệu số -2. Ở lượt đấu cuối, Ác-hen-ti-na không dại gì đưa ra đội hình mạnh nhất nhưng những cái tên dự bị như Mi-li-tô, “gã điên” Pa-léc-mô, cậu con rể Ma-ra-đô-na A-gu-e-rô đủ sức phá nát mành lưới Hy Lạp trên 1 bàn. Đó là chưa kể “siêu nhân” Messi chưa có bàn “mở hàng”, có lẽ anh vẫn chơi trong trận đấu thủ tục. Nên, cơ hội cho Hy Lạp ở lại Nam Phi là không nhiều.

Nhiều nhà cái đã đặt cược cho cơ hội đi tiếp của Hàn Quốc. Điều này là hoàn toàn có cơ sở. May cho Hàn Quốc là ở lượt cuối, họ chỉ phải tiếp đội bóng chắc tới 99,9% ra về ngay từ vòng hai. Những “mỹ từ” “đại bàng xanh”, “siêu đại bàng” của 10 năm về trước không còn đúng với Ni-giê-ri-a bây giờ. Lối chơi thiếu định hình không ra Phi không ra Âu, dứt điểm quá kém… không phải bây giờ mới phát lộ mà người xem đã thấy từ hai giải Cúp bóng đá châu Phi (CAN) trước đó. Điểm mạnh duy nhất của Ni-giê-ri-a là thể lực, điều này Hàn Quốc có thừa. Và “các chú hổ châu Á” lại có tư duy chiến thuật, tính khoa học trong thi đấu cao hơn hẳn “đại bàng xanh” châu Phi.

Phân tích dù có logic đến mấy nhiều khi vẫn không thể tuân theo logic trong đầu ông thầy và thực tế thi đấu của các học trò. Còn 0,01 % cơ hội Ni-giê-ri-a vẫn có quyền hy vọng. Và nữa, Ác-hen-ti-na mà “buông” thì Hàn Quốc chẳng thể tự quyết. Nhưng trước khi ngóng “trời” cứu, Hàn Quốc sẽ tự cứu mình bằng một chiến thắng, có lẽ là 2-1.

HÀM ĐAN

Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

REPORT: SLOVAKIA - PARAGUAY: 0 - 2

Lập lại trật tự

Ngay từ khi có kết quả bốc thăm bảng F, nhiều chuyên gia sự đoán I-ta-li-a và Pa-ra-guay sẽ dắt tay nhau vào vòng knockout. Sau hai trận đấu cân bằng I-ta-li-a – Pa-ra-guay và Niu Di-lân – Xlô-va-ki-a, 4 đội đều dành được 1 điểm và ghi được 1 bàn thắng. Lượt đấu thứ 2 là thời điểm đội mạnh gặp đội yếu và “trật tự” như dự báo sẽ được thiết lập.

Diễn biến toàn trận Xlô-va-ki-a – Pa-ra-guay là một thế cuộc chênh lệch nghiêng hẳn về phía đội bóng đến từ Nam Mỹ. Cầm bóng chắc, tổ chức nhiều pha phối hợp biến hóa và khi cần phòng thủ chặt chẽ. Đó là những “điểm cộng” mà Pa-ra-guay thể hiện được trong trận đấu với Xlô-va-ki-a. Ngay từ phút 27, tiền đạo Ba-ri-ốt (số 19) đã có chuyền bóng giữa hai trung vệ đối phương, tiền vệ En-rích-kê Vê-ra (13) chạy cắt mặt, thực hiện cú vẩy má ngoài chân phải kỹ thuật trước sự ngỡ hàng hàng thủ Xlô-va-ki-a. Bàn thua đã bắt buộc các cầu thủ Nam Âu dồn lên tấn công. Nhưng, các pha phối hợp thiếu đột biến và tinh tế, không khó cho hàng thủ Pa-ra-guay “bắt bài”.

Điểm nóng của hiệp 2 hoàn toàn diễn ra ở khu vực trung tuyến. Đường đến khung thành thủ môn Pa-ra-guay vẫn được các hậu vệ phong kín. Mọi nỗ lực của Xlô-va-ki-a hòng tìm kiếm bàn gỡ đều trở nên xa vời. Phút 85, ở vào thời điểm có vẻ như Pa-ra-guay cố giữ cách biệt một bàn cho hết trận thì tiền vệ Ri-vê-rốt (16) tung cú sút chân trái quyết đoán ở ngay vạch 16m 50, ấn định tỉ số 2 – 0 cho Pa-ra-guay.

Thua trận này, cuộc phiêu lưu ở World Cup của “tân binh” Xlô-va-ki-a sắp dừng bước bởi ở trận cuối đối thủ sẽ là đương kim vô địch I-ta-li-a. Với Pa-ra-guay, thành tích lần thứ tư lọt vào vòng 1/16 sắp được hoàn thành.

HÀM ĐAN

TÂY BAN NHA – HON-ĐU-RÁT (1 GIỜ 30 NGÀY 22-6)

Bại binh phục thù

Ở lượt trận đầu tiên, Hon-đu-rát và Tây Ban Nha cùng nhận “trái đắng” là thua 1 - 0 trước Chi-lê và Thụy Sĩ. Trận đấu của hai kẻ bại binh là cơ hội để họ phục thù, nhất là với Tây Ban Nha – đương kim vô địch châu Âu.

Ba tuyến của Tây Ban Nha là một “dải thiên hà” đích thực, khả năng công lẫn thủ đều toàn diện. Không ngoa khi cho rằng đội hình dự World Cup 2010 là một thế hệ vàng của xứ sở đấu bò. Mạnh là thế, song Tây Ban Nha đã sớm lộ ra “gót chân A-sin” khi thi đấu với Thụy Sĩ. Đầu tiên, các cầu thủ Tây Ban Nha có thể lực không tốt do căng mình cày ải ở các câu lạc bộ. Thứ hai, tâm lí không vững. Đội tuyển Tây Ban Nha cũng khá giống với CLB Barcelona là hễ gặp đội bóng đá được tổ chức phòng ngự lớp lang bài bản, đá áp sát và thể lực thì họ thường nóng vội dẫn đến sự thiếu chuẩn xác trong những mảng miếng tấn công. Tây Ban Nha nhiều khả năng từ bỏ lối chơi đan bóng “hoa lá cành” mà sẽ thi đấu thanh thoát, đơn giản hơn. Chiến thắng mới là điều quan trọng nhất.

Bên phía Hon-đu-rát, trừ một vài cầu thủ nhiều năm chinh chiến trời Âu như Uyn-xơn Pa-la-xi-ôt, Phi-gu-ê-roa, An-va-rét… có lối chơi khoa học hợp lí, hầu hết các cầu thủ Trung Mỹ chơi bóng dùng sức là chính. Điều họ thiếu để gây khó cho Tây Ban Nha là tính kỷ luật trong phòng ngự và một tiền đạo có khả năng chớp cơ hội để ghi bàn. Niềm hi vọng phục thù của Hon-đu-rát có chăng là tấm gương thi đấu ngoan cường của các đội bóng đồng hạng như Bắc Triều Tiên, An-giê-ri trước các đại gia Bra-xin, Anh. Chẳng ai cấm Hon-đu-rát hi vọng, quan trọng là họ sẽ cụ thể hóa chúng trên sân bóng như thế nào.

Dự đoán: Tây Ban Nha thắng 2-0

HÀM ĐAN