Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

LỄ BẾ MẠC ASIAD 16 QUẢNG CHÂU 2010: NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY...

Đúng 20 giờ địa phương, trên sân khấu đảo Hải Tâm Sa bên dòng Châu Giang thơ mộng của thành phố Quảng Châu đã diễn ra Lễ bế mạc ASIAD 16. Đây không chỉ là buổi lễ thủ tục để kết thúc một hoạt động thể thao mà đích thực là một đại tiệc âm nhạc và ánh sáng lung linh sắc màu…

Khác với Lễ khai mạc hoành tráng với những màn ca vũ kịch tạp kĩ cổ điển tái hiện lại diễn trình lịch sử hào hùng của đất và người Quảng Châu thì Lễ bế mạc ASIAD 16 có sự góp vui của những hoạt cảnh sân khấu và nghệ thuật hiện đại.

Đặc biệt hơn, trong buổi Lễ bế mạc không chỉ có những tiết mục văn nghệ mang đặc trưng của đất nước Trung Hoa mà còn có cả những bài ca, điệu vũ không kém phần độc đáo của các dân tộc châu Á. Mỗi một màn biểu diễn lại được phụ họa bởi những hình ảnh biểu trưng trên những màn hình khổng lồ và hàng trăm em nhỏ ngồi trên khán đài trình diễn xếp hình nghệ thuật càng làm tăng tính nghệ thuật của Lễ bế mạc. Lần lượt, tiết mục múa bụng và bài hát “Jai ho”-từng đoạt giải Oscar 2008 cho nhạc phim hay nhất của Ấn Độ; nữ ca sĩ Nhật Bản Nakano Rioko trình diễn bài ca “Hoa anh đào” trong trang phục kimono, bài ca những người kị sĩ Ca-dắc-xtan do ca sĩ Mera Kerey biểu diễn, ca khúc “Những ngôi sao” của “đất nước vạn đảo” In-đô-nê-xi-a, màn trình diễn “Hành trình vui vẻ” của những nghệ sĩ đến từ Trung Đông Li-băng và cuối cùng là “Thảo nguyên xanh tươi” do ca sĩ Thành Cát Tư đến từ Mông Cổ. Tất cả màn trình diễn đã làm nổi bật thông điệp của phần đầu Lễ bế mạc mang tên “Hãy để tiếng hát của bạn ở lại”.

Phần trình diễn cuối cùng của Lễ khai mạc ASIAD 16 thuộc về nước chủ nhà mang tên “Khải hoàn” với mười giọng ca nổi tiếng là Đàm Vĩnh Ngân, Cổ Cự Cơ, Hoàng Gia Cường, Mã A Vinh, Lưu Đình Đình… Nối tiếp là màn múa lân rồng quen thuộc của người Trung Hoa.

Kết thúc phần văn nghệ Lễ bế mạc, quốc kì, bảng tên cùng với đó là hơn 9000 vận động viên của tất cả 45 Đoàn thể thao tham dự ASIAD 16 vui vẻ sánh vai bên nhau tiến bước trên đại lộ “Khải hoàn” được soi tỏ bởi những ánh sáng lung linh. Sau đó, ngài Sheikh Ahmed Al-Fahad (Chủ tịch Hội đồng Olympic châu Á) đã có bài phát biểu ngắn gọn nhưng sâu sắc để ngợi ca những thành tích của các vận động viên, tinh thần làm việc tậm tụy của các tình nguyện viên, sự năng động của các phóng viên tại kì Á vận hội lần thứ 16. Ông hy vọng tinh thần thể thao cao thượng của Á vận hội, tình bằng hữu, lòng khoan dung và sự hiểu biết được kết tinh tại ASIAD 16 sẽ lan tỏa tới những hoạt động thể thao khác ở châu lục. Sau lời tuyên bố bế mạc của ngài Sheikh Ahmed Al-Fahad, lá cờ của Hội đồng Olympic châu Á từ từ hạ xuống trong giai điệu của bài hát truyền thống của thể thao châu Á. Lá cờ hội đồng Olympic châu Á cùng với ngọn đuốc Á vận hội đã được trao cho ông Song Young-gil (Thị trưởng thành phố Incheon) trong Lễ chuyển giao quyền đăng cai Á vận hội cho thành phố Incheon (Hàn Quốc).

Mười phút tiếp theo là màn trình diễn của các nghệ sĩ đến từ nước chủ nhà của Á vận hội tới mang tên “Incheon chào đón bạn”. Màn trình diễn múa Arirang nổi tiếng kết hợp với màn trình diễn “quốc võ” Taekwondo. Sau đó, nam ca sĩ Bi Rain-biểu tượng của “làn sóng Hàn Quốc” trình diễn bài hát thể loại Dance với những điệu nhảy sôi động mà không kém phần uyển chuyển đã làm nên “thương hiệu” cho K-pop và kết thúc bằng một bản ballad ngọt ngào. Giây phút cuối cùng của Lễ bế mạc cũng là những khoảng khắc cuối cùng của ASIAD 16 là khi ngọn đuốc của Á vận hội vụt tắt sau 15 ngày tỏa sáng.

ASIAD 16 kết thúc, một lần nữa minh chứng cho những bước tiến thần tốc của thể thao châu Á, qua đó để tiếp tục là “ngọn cờ đầu” của thể thao thế giới. Nửa tháng tranh tài của Á vận hội 16 đã qua đi, những nụ cười và cả những giọt nước mắt của hạnh phúc cũng như thất vọng chỉ còn là kí ức không thể nào quên. Hẹn gặp lại sau 4 năm nữa tại thành phố biển xinh đẹp của Hàn Quốc Incheon ở kì Á vận hội lần thứ 17!

BOX:

Bảng tổng sắp huy chương của ASIAD 16
Thứ tự Quốc gia Huy chương vàng Huy chương bạc Huy chương đồng Tổng số huy chương

1 Trung Quốc 199 119 98 416

2 Hàn Quốc 76 65 91 232

3 Nhật bản 48 74 94 216

4 I-ran 20 14 25 59

5 Ca-dắc-xtan 18 23 38 79

6 Ấn Độ 14 17 33 64

7 Đài Loan (TQ) 13 16 38 67

8 U-dơ-bê-ki-xtan 11 22 23 56

9 Thái Lan 11 9 32 52

10 Ma-lai-xi-a 9 18 14 41

… … … … … …

23 Việt Nam 1 17 15 33

HÀM ĐAN

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

SỰ THẬT KHÔNG... MẤT LÒNG!

Mới đây, dư luận đã xôn xao khi bãi biển Nha Trang và Mũi Né bị xếp vào thứ hạng thấp trong số 99 bãi biển trên thế giới qua một kết quả công bố trên tạp chí National Geographic Traveler số ra tháng 11 và 12-2010.

Sở dĩ, nhiều người dù không phải “dân phượt” cũng phải lưu tâm đến thông tin trên bởi tổ chức đứng ra xét tuyển là một tổ chức chuyên nghiệp và cực kì uy tín trong lĩnh vực khảo sát địa lý. Tạp chí National Geographic Traveler là một phụ san xuất bản bằng 15 thứ tiếng do Hội địa lý quốc gia Hoa Kỳ-một tổ chức phi chính phủ nổi tiếng trong lĩnh vực khảo sát địa lý trên thế giới với 8,5 triệu thành viên; với các sản phẩm truyền thông của Hội địa lý quốc gia Hoa Kỳ (báo hình, báo viết, báo mạng…) có tới 50 triệu khách hàng thường xuyên theo dõi.

Cuộc bình chọn các bãi biển được tiến hành công khai. 340 chuyên gia thuộc các lĩnh vực bảo tồn, môi sinh, văn hóa… đã cho điểm bầu chọn 99 bãi biển dựa theo 6 tiêu chí được xếp theo thứ tự tầm quan trọng bao gồm: Chất lượng sinh thái và môi trường, tính nguyên vẹn của văn hóa và xã hội, tình trạng của các kiến trúc cổ, tính thẩm mỹ, chất lượng điều hành du lịch; cuối cùng là triển vọng trong tương lai. Kết quả sẽ được xếp vào 5 cấp độ là: “đứng đầu bảng”, “kinh doanh tốt”, “ổn định”, “đối diện với khó khăn” và “đứng cuối bảng”. Bãi biển được cao điểm nhất (84 điểm) nằm ở cấp độ 1 là Bán đảo Avalon thuộc Newfoundland và Labrador (Canada). Nha Trang và Mũi Né được 43 điểm đứng vào cấp độ cuối cùng. Tuy nhiên, điều thú vị nằm ở bảng xếp hạng của National Geographi là 3 bãi biển “đội sổ” đều thuộc về Hoa Kỳ là: bờ biển Bắc New Jersey (36 điểm), vịnh Mississippi (33 điểm) và vịnh Louisiana (24 điểm). Như vậy, chúng ta có thể an tâm về sự công bằng, ở đây không có sự thiên vị nào cả mà tất cả đều dựa vào các tiêu chí khách quan, khoa học.

Sở dĩ, bãi biển Nha Trang bị xếp vào cấp độ cuối bởi sự phát triển quá “nóng” của các công trình xây dựng nhất là khách sạn và quán bar đe dọa cảnh quan hoang sơ của bãi biển. Vệ sinh môi trường của bãi biển Nha Trang cũng “có vấn đề” nổi cộm nhất là chất lượng nước sinh hoạt kém, vẫn xuất hiện rác thải trên bờ biển… Tiêu chí về môi trường và sinh vật cảnh được đề cao xuất phát từ “gu” du lịch của người phương Tây. Những tay “phượt” Tây rất thích đến những nơi càng hoang sơ càng tốt để tận hưởng sự thoải mái trở về với thiên nhiên, tạm thoát khỏi môi trường tù túng của một không gian với công trình chi chít ở đô thị hiện đại. Một “điểm trừ” của Nha Trang là các công trình kiến trúc Chăm cổ chưa có kế hoạch bảo vệ tốt trong đường hướng phát triển du lịch. Lời khen duy nhất của các chuyên gia dành cho Nha Trang là ở các khu resort là có triển vọng nếu có quản lí tốt.

Mũi Né cũng bị phàn nàn tương tự như Nha Trang về vấn đề phát triển cơ sở hạ tầng của du lịch làm tổ hại đến vẻ đẹp tự nhiên của bãi biển. Cả hai đều cho là phát triển du lịch không bền vững.

Một số người sau khi biết kết quả trên đã phản ứng không tích cực. Nhưng cuối cùng, sự thật này đã không gây mất lòng bởi ngành du lịch Khánh Hòa đã biết lắng nghe, lên tiếng ghi nhận những cảnh bảo của National Geographic và hứa sẽ cố gắng khắc phục những nhược điểm đang tồn tại.Việc phát triển du lịch làm tổn hại đến cảnh quan tự nhiên là nguy cơ đã được báo chí trong nước cảnh báo nhiều lần từ những ví dụ cụ thể. Có nơi làm tốt như cố đô Hoa Lư (Ninh Bình) nhưng có nơi hiện trạng cảnh quan đã bị biến dạng trầm trọng như chùa Thầy (Hà Nội). Hy vọng từ sự kiện trên, ngành du lịch Việt Nam sẽ rút ra được những kinh nghiệm để đổi mới cách làm du lịch nhằm phát triển bền vững ngành “công nghiệp không khói”.

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

THỜI ĐÀM (III): "NHÂN VĂN" KIA CŨNG CÓ BA BẢY ĐƯỜNG

Chủ nghĩa nhân văn bắt đầu từ thời Phục hưng ở châu Âu thế kỷ XVI, nhằm chống lại tư duy của thời kỳ Trung Cổ quá tôn sùng thế lực siêu nhiên mà xem thường vai trò, năng lực con người. Chủ nghĩa nhân văn ảnh hưởng to lớn đến văn chương châu Âu; từ đó, tính nhân văn luôn là là một tiêu chí hàng đầu để đánh giá một tác phẩm văn học. Đặc trưng của tính nhân văn trong văn chương là luôn lấy con người làm trung tâm suy nghĩ nhằm mục đích hiểu biết về con người và tôn giá trị con người bằng lòng tin sâu sắc vào những chiều kích tốt đẹp của con người sẽ ngày càng hoàn thiện.

Từ “quê nhà” châu Âu, chủ nghĩa nhân văn lan tỏa khắp nơi trên thế giới, và nhanh chóng thắng thế tuyệt đối sau vài thế kỷ “bắt rễ” ở những miền đất xa lạ về văn hóa, trong đó có Việt Nam. Điển hình cho sự thắng thế của chủ nghĩa nhân văn có thể lấy ví dụ từ việc đánh giá lại giá trị của kiệt tác Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du. Truyện Kiều ra đời trong một xã hội tư tưởng Nho giáo đang thống trị cho nên từ vua Tự Đức đến các nhà nho cuối mùa đầu thế kỷ XX đa số vẫn xem Truyện Kiều là “dâm thư” và nhân vật Thúy Kiều là… con đĩ. Song, với những “người tân học” tiếp thu tư tưởng nhân văn châu Âu dưới mái trường Pháp-Việt như: Tố Hữu, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Đặng Thai Mai, Đào Duy Anh, Hoài Thanh… đều cho Truyện Kiều là kiệt tác bởi tính nhân văn sâu sắc ở thái độ bênh vực con người, lên án các thế lực chà đạp lên nhân phẩm và thông cảm với số phận bất hạnh của nàng Kiều qua câu thơ mang tính nhân văn cao cả: “Chữ trinh kia cũng có ba bảy đường”. Giờ đây, bất cứ ai đọc Truyện Kiều cũng hoàn toàn đồng ý với ý kiến của những “người tân học”.

Dưới ảnh hưởng của chủ nghĩa nhăn văn châu Âu thời kỳ công nghiệp, văn học Việt Nam ở nửa sau thế kỷ XX luôn xem con người như một thực thể duy lý, giải thích được tất cả những gì xảy ra trong con người, kể cả những điều phi lý nhất; qua đó, mô tả con người là sản phẩm của hoàn cảnh xã hội bằng thủ pháp xây dựng tính cách điển hình trong hoàn cảnh điển hình nên các tác phẩm nhiều khi sơ lược và mang tính minh họa như nhà văn Nguyễn Minh Châu đã từng chỉ ra trong bài viết nổi tiếng một thời: “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh họa”. Chủ nghĩa nhân văn luôn được xem là tích cực khi luôn ngợi ca con người trong mọi hoàn cảnh.

Song, khi thế giới bước vào thời kỳ “làn sóng thứ ba”-văn minh hậu công nghiệp, chủ nghĩa nhân văn cũng biến đổi theo. Vẫn đặt con người vào vị trí trung tâm suy nghĩ, song các nhà văn thế giới đã bước đầu nhận ra con người không chỉ là sản phẩm của hoàn cảnh xã hội mà còn có những chiều kích sinh học và tâm linh. Từ đó, một chủ nghĩa nhân văn mới ra đời thay thế dần cho chủ nghĩa nhân văn cổ điển vốn quen chiều nịnh con người. Các nhà văn không còn giữ quan niệm về con người tốt hay xấu một cách rạch ròi nữa mà bản thân trong mỗi con người đều có những cái tốt và cái xấu đan xen với quan niệm không có ai hoàn hảo. Sự nghi ngờ của nhà văn về sự tiến bộ của con người thực ra không phải không có căn cứ, nó bắt nguồn từ những sự kiện có thực. Chẳng hạn, không ai ngờ vào thế kỷ XX, văn minh nhân loại phát triển vượt bậc, ngỡ tưởng con người sẽ sống nhân ái hơn nhưng hóa ra người ta vẫn đối xử với nhau man rợ còn hơn thời Trung cổ như việc tàn sát người Do Thái của phát xít Đức.

Vẫn giữ quan niệm về văn học phải ca ngợi con người một chiều, kèm với thói quen “cái tốt khoe ra, xấu xa đậy lại” nên dễ hiểu vì sao khi các tác phẩm viết về cả “hai mặt” tốt, xấu của con người như truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp bị một số người đọc ở nước ta phản ứng dữ dội. Người đọc thắc mắc: Nhà văn này hẳn là “tâm đen” bởi ông ta toàn viết những điều xấu con người. Thực ra, qua các truyện ngắn, Nguyễn Huy Thiệp đã tiệm cận được quan niệm về chủ nghĩa nhân văn mới bằng việc dám nhìn con người qua những khả năng và hạn chế của chính con người. Có thể lấy ví dụ ngay trong đời sống để làm sáng tỏ vấn đề về chủ nghĩa nhân văn mới. Trong đời sống chính trị nước ta, bên cạnh việc biểu dương điển hình tiên tiến “người tốt, việc tốt” còn có việc việc “phê bình và tự phê bình”. Việc “phê bình và tự phê bình” không phải để triệt hạ mà để nhận ra khuyết điểm từ đó khắc phục những yếu kém. Tương tự, nhà văn nào đó khi viết về những cái xấu của con người không nhằm dụng ý bôi xấu hay hạ thấp con người mà để chỉ ra những khuyết điểm, “khoảng tối” của con người, qua đó, giúp “thanh tẩy” tâm hồn y như câu nói dân gian: “Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”.

Một điều nữa mang tính tự trị của văn chương ở việc thể hiện tính nhân văn trong văn học là nhà văn không chỉ có gửi thông điệp nhân văn “suông” mà anh ta còn phải làm sao để biểu đạt thông điệp nhân văn có tính nghệ thuật để lôi cuốn độc giả đọc trọn tác phẩm. Ai viết văn cũng muốn giúp độc giả suy nghĩ tích cực hơn, nhưng không phải tác phẩm nào cũng trụ lại với thời gian là do thiếu cái phần nghệ thuật viết văn. Viết văn hay cũng là một hành động nhân văn khi giúp văn chương tiến triển. Lười sáng tạo mà chỉ quen viết theo những hình thức cũ là một hành động phản nhân văn.

Mới hay, “nhân văn” kia cũng có ba bảy đường!

HOÀNG BÌNH PHƯƠNG

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

THỜI ĐÀM (II): MẤT GIÁ!

Cách đây không lâu, tại một Hội đồng chức danh Giáo sư (GS) của một chuyên ngành khoa học xã hội và nhân văn ở nước ta đã không đồng ý trao chức danh Giáo sư cho Phó giáo sư, Tiến sĩ (PGS, TS) X nổi tiếng. Chuyện bầu bán trúng hay trượt là chuyện bình thường. Nếu sử dụng phép thắng lợi tinh thần của nhân vật A.Q thì ngay đến cả các thiên tài thế giới cũng trượt vỏ chuối trong các vụ bầu bán. Nhà văn Honoré de Balzac sau khi viết xong tiểu thuyết Eugénie Grandet vào năm 34 tuổi đã tin nhờ danh tiếng văn học sẽ được bầu vào Viện hàn lâm Pháp. Sự tự tin lớn đến nỗi, Balzac tuyên bố với ông bạn Victor Hugo-người được bầu vào Viện hàn lâm năm 35 tuổi: “Tôi sẽ nã đại bác vào cánh cửa Viện hàn lâm”. Rút cuộc, ông chỉ được hai phiếu, trong đó có một phiếu của Victor Hugo. Năm sau, Balzac lại thành công với tiểu thuyết Lão Goriot và thêm một lần nữa ông lại trượt chức Viện sĩ khi vẫn chỉ giành được hai phiếu bầu.
Việc không trở thành một trong số bốn mươi Viện sĩ của Viện hàn lâm Pháp danh giá cũng không ảnh hưởng nhiều đến sự nghiệp của Balzac. Với gần 90 tiểu thuyết đã viết, Balzac mãi mãi là “Napoleon văn chương” của thế kỷ XIX. Tương tự, PGS X không được chức danh GS cũng không làm thành tựu khoa học của ông bị mất giá. PGS X có lí lịch khoa học đáng phục: bảo vệ TS ở Viện hàn lâm khoa học Liên bang Nga, thành thạo ít nhất 3 ngoại ngữ, viết hàng chục cuốn sách nghiên cứu, các học trò được ông hướng dẫn đều là lứa nhà khoa học trẻ triển vọng… Quan trọng nhất, từ lâu, ông luôn được xem là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực nghiên cứu của mình. Tiếng nói khoa học của ông luôn có sức nặng đối với giới trí thức.

Nếu nhìn thực trạng của khá nhiều nhà nghiên cứu chỉ chăm chăm viết nhiều công trình để nhanh chóng đạt tiêu chuẩn phong học hàm GS và PGS trong khi ít chú ý đến chất lượng học thuật. Và sau khi đạt được học hàm thì không nghiên cứu mà dùng học hàm để làm những việc ngoài khoa học. Qua đó, có thể thấy PGS X-một người hiến mình cho việc nghiên cứu thực sự là nhân tài đích thực của khoa học nước nhà.

Việc ông trượt chức danh GS chẳng khác nào tin động trời, khiến rất nhiều người bất bình, kể cả người chẳng quen biết gì PGS X. Nhưng không một tiếng nói khoa học có thẩm quyền đứng ra “bênh” PGS X bởi việc làm đó… không cần thiết! Không khéo khiến người ta lầm tưởng là PGS X quá cay cú nên nhờ người viết bài “phàn nàn”. Bởi lẽ, với những nhà khoa học chân chính điều họ trăn trở là thành quả trong công việc nghiên cứu chứ mấy khi nóng lòng việc phong các học hàm. Và chẳng ai hơi đâu lại buồn vì PGS kém GS như “đầu óc cấp bậc” quan niệm.

Hẳn nhiều người sẽ tự hỏi vì lí do gì mà PGS X bị từ chối học hàm GS? Nguyên nhân chính xác phải hỏi lần lượt 11 vị trong Hội đồng đã bỏ phiếu ngày hôm đó nhưng đến nay chưa có vị nào mở miệng lấy nửa lời giải thích. Dư luận cho rằng PGS X bị trượt là do khuyết điểm trong tính cách và lối sống. Không rõ tích cách và lối sống của PGS X như thế nào để đến nỗi ông bị từ chối GS. Nhưng dù tính cách và lối sống có có tốt hay xấu thế nào đi nữa thì đều thuộc phạm trù đạo đức cá nhân, không liên quan gì đến trình độ khoa học. Việc xét phong GS tất cả chỉ dựa vào các tiêu chí khoa học. Đánh giá đạo đức là do dư luận chứ không phải là việc của các thành viên Hội đồng. Thậm chí, có ý kiến cho rằng, một số thành viên trong Hội đồng ganh ghét sau khi đuối lí với PGS X trong các cuộc tranh luận khoa học nên nhân việc bầu bán đã chơi trò “ném đá dấu tay” để trả đũa. Chuyện này đúng hay không chỉ lương tâm các vị trong Hội đồng tự biết. Việc tranh luận trong khoa học là điều cần thiết, bởi qua mỗi cuộc tranh luận, con người càng tiệm cận chân lý khoa học hơn qua đó giúp giải quyết một số vấn đề về lý thuyết còn vướng mắc. Trong quá trình tranh luận có những điều qua tiếng lại là không tránh khỏi nhưng không vì thế mà lại “để bụng” dẫn đến những việc làm thiếu công tâm. Rõ ràng, hậu thế hôm nay đã thua tiền nhân chí ít ở sự công tâm, nhà phê bình Hoài Thanh trong cuốn Thi nhân Việt Nam (1942) đã tuyên bố: “… khi xem thơ tôi chỉ biết có thơ”, Hoài Thanh không quan tâm đến việc các nhà thơ có đối xử với mình tốt hay không trong đời thực.

Hành động thiếu công tâm của Hội đồng không làm danh tiếng PGS X mất giá mà chỉ làm tổn hại sự sang trọng của học hàm GS và gián tiếp thể hiện thái độ bạc đãi những nhà khoa học chân chính-những người suốt đời say mê nghiên cứu khoa học. Chẳng lẽ các vị GS, PGS trong Hội đồng với học vấn uyên thâm đã quên những dòng chữ khắc trên bia đá Văn Miếu của đại thần Thân Nhân Trung thời vua Lê Thánh Tông đã viết: “...Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn”. Làm tổn hại đến lợi ích chung không những đáng chê mà đã mang trọng tội.

Xét đến cùng, chính Hội đồng nọ mới bị mất giá!

HOÀNG BÌNH PHƯƠNG
(My new pen-name :))

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010

THƯ MỜI CỘNG TÁC MẢNG VĂN HỌC

Chả là thế này, có một bác phụ trách trang văn học về hưu. Cả phòng chả ai học văn nên em phải gánh. Ờ thì bạn bè văn chương cũng đông nhưng mà vì báo em bao cấp kh bán ở ngoài thành thử chả mấy người ỏ ê gửi bài. Vì vậy, em viết cái thư mời (thực chất là vài điều cần lưu ý) để trước là mời các bác cộng tác; hai là mấy điều lưu ý để hợp với gu báo em.

Thanks!

Vài điều cần lưu ý:

 Về truyện dịch: độ dài thông thường là trên dưới 1.500 chữ, quá lắm không quá 2.000 chữ. Ngoài ra, còn mục cho truyện cực ngắn (dưới 800 chữ).

- Tiểu luận: thông thường 1.000 chữ, quá lắm không quá 1.500 chữ. Các tiểu luận nếu dài thì chỉ trích dịch (nếu không biết đoạn nào hay có thể nói qua để tư vấn nên dịch đoạn nào)

- Thơ thì thấy gì hay cứ dịch nhưng tốt nhất nên dịch các bài cùng 1 tác giả, 1 quốc gia hoặc một trào lưu nào đó…

- Có mục “Nghĩ về nghề”: dịch những suy ngẫm của nhà văn về nghề nghiệp, về một tác phẩm nào đó… (độ dài dưới 1.000 chữ)

- Ghi lĩnh vực sở trường của các tác giả để tìm cho dễ nhưng nếu tìm được tác phẩm nào hay khác thì cứ dịch. VD: V.S Naipaul chỉ viết văn nhưng thử xem ông có bài tiểu luận, thơ hay suy ngẫm về nghề gì không?

- Trước khi dịch nên tìm trên mạng (không cần chú ý xem đã in sách hay không) để xem tác phẩm ấy đã được ai dịch trước chưa? Các bản dịch có thể đã đăng trên mạng nhưng không sử dụng các bản dịch đã đăng trên báo giấy trước đó.

- Nguồn truyện dịch nên tìm ở các tạp chí nào chuyên về văn chương hoặc mục văn chương ở các tạp chí (như ở Pháp tờ Le Figaro có mục văn chương)

- Các bài gửi đến, nhớ ghi số điện thoại (nếu ở HN), ở các tỉnh xa hoặc nước ngoài thì ghi địa chỉ với tên thật trong chứng minh thư để liên lạc thanh toán nhuận bút.



Về các mục khác:

- Thời đàm: viết về vấn đề văn học, văn hóa, xã hội dưới góc nhìn tinh tế kiểu văn chương (dưới 1.200 chữ)

- Tản văn, tạp văn không quá 1.000 từ

- Truyện ngắn sáng tác: dung lượng trên dưới 1500 từ

- Mục “Khơi dòng cổ văn”; nói về một vấn đề nào đó của văn học trung đại Việt Nam (độ dài dưới 1.000 chữ).

- Café sách: điểm sách hay và mới (dưới 1.000 chữ)

….

(Nếu bạn nào có ý tưởng gì xin góp ý)



Địa chỉ nhận bài, giải đáp thắc mắc: hoanghoangqdnd@gmail.com



List nhà văn nước ngoài để tìm kiếm tác phẩm dịch:



Jorge Luis Borges (nhà văn, nhà thơ, nhà tiểu luận)

Italo Calvino (nhà văn, nhà tiểu luận)

Julio Cortazar (nhà văn)

Abe Kobo (nhà văn)

Umberto Eco (nhà văn, nhà tiểu luận)

Joyce Carol Oates (nhà văn)

Jean-Marie Gustave Le Clézio (nhà văn) Nobel Văn học 2008

Claude Simon (nhà văn) Nobel 1985

Michel Butor (nhà văn)

Milan Kundera (nhà văn, nhà tiểu luận)

Linda Le (nhà văn, nhà tiểu luận)

Chinua Achebe (nhà văn)

Jean-Francois Lyotard (nhà tiểu luận)

Trinh Thi Minh Ha (nhà văn Việt viết văn tiếng Anh)

Dinh Linh (nhà văn Việt viết văn tiếng Anh)

V.S Naipaul (nhà văn) Nobel 2001

Haruki Murakami (nhà văn)

Tim O’Brien (nhà văn)

Orhan Pamuk (nhà văn) Nobel 2006

Georges Perec (nhà văn)

Octavio Paz (nhà thơ, nhà tiểu luận) Nobel 1990

Jacques Prevert (nhà thơ)

Raymond Queneau (nhà văn, nhà tiểu luận)

Alain Robber-Grillet (nhà văn, nhà tiểu luận)

Philip Roth (nhà văn)

Tony Morrison (nhà văn) Nobel 1993

Naguib Mahfouz (nhà văn) Nobel 1988

Marcel Proust (nhà văn)

Albert Camus (nhà văn, nhà triết học) Nobel 1957

Nadine Gordimer (nhà văn) Nobel 1991

John Updike (nhà văn)

Amelie Nothomb (nhà văn)

Nathalie Sarraute (nhà văn)

Tristan Tzara (nhà thơ, nhà tiểu luận)

Mario Vargas Llosa (nhà văn, nhà tiểu luận) Nobel 2010

Kurt Vonnegut (nhà văn)

Vương An Ức (Wang Anyi) (nhà văn)

Ludwig Wittgenstein (nhà văn, nhà triết học)

Ryunosuke Akutagawa (nhà văn)

Michel Houellebecq (nhà văn)

Cao Hành Kiện (Gao Xinjian) (nhà văn) Nobel 2000

Derek Walcott (nhà thơ) Nobel 1992

Roland Barthes (nhà tiểu luận)

Jose Saramago (nhà văn) Nobel 1998

Michel Foucault (nhà triết học)

Herta Muller (nhà thơ, văn, tiểu luận) Nobel 2009

Gunter Grass (nhà văn) Nobel 1999

Heinrich Theodor Böll (nhà văn) Nobel 1972

Nelly Sachs (nhà thơ) Nobel 1966

Thomas Mann (nhà văn) Nobel 1929

Gerhart Johann Robert Hauptmann (nhà văn) Nobel 1912

Paul Johann Ludwig von Heyse (nhà văn, thơ) Nobel 1910

Rudolf Christoph Eucken (nhà triết học) Nobel 1908

Christian Matthias Theodor Mommsen (nhà vă, sử gia) Nobel 1902

Carl Spitteler (nhà văn, thơ) Nobel 1919

Hermann Hesse (nhà văn, thơ) Nobel 1946

Elias Canetti (nhà văn) Nobel 1981

Elfriede Jelinek (nhà văn) Nobel 2004

Lâm Ngữ Đường (Lin Yutang) (nhà văn)

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

KHAI MẠC ASIAD 16: NGỠ CHỐN BỒNG LAI

Tuy chỉ là Đại hội Thể thao của một châu lục, nhưng Lễ khai mạc Á vận hội lần thứ 16 tại thành phố Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc) không hề thua kém bất cứ một Lễ khai mạc Đại hội thể thao nào trước đó về quy mô hoành tráng; và chắc đã hơn hẳn những Lễ khai mạc khác bởi tính nghệ thuật cao hiện thân cho một vẻ đẹp siêu thực khiến người xem ngỡ tưởng đang ở chốn bồng lai, tiên cảnh.

Khởi đầu cho Lễ khai mạc là màn bắn pháo hoa nghệ thuật xung quanh tháp truyền hình Quảng Châu. Giữa màn đêm sâu thẳm, tháp truyền hình Quảng Châu bỗng bừng sáng như một ngọn đuốc tượng trưng cho tinh thần cao thượng mà mọi hoạt động thể thao đều hướng tới.

Sau màn thượng cờ của nước chủ nhà Trung Quốc là hơn một tiếng đồng hồ diễn ra các tiết mục văn nghệ-thể thao đặc sắc. Lấy cảm hứng từ nước, suốt các trường đoạn của chương trình đều biểu diễn trên sân khấu mở với những dòng nước vây quanh và liên tiếp lặp lại những motif mang đặc trưng, tính chất của nước: dữ dội nhưng nhiều khi cũng thật dịu êm.

Khởi đầu chương trình văn nghệ-thể thao là tiết mục nhạc vũ kịch “Con thuyền đại dương”. Màn nhạc vũ kịch mang tính sử thi hùng tráng ngợi ca những con người thủa hồng hoang từ mảnh đất Quảng Châu tìm đường ra biển lớn. Hơn 500 nghệ sĩ đã trình diễn những màn vũ đạo uyển chuyển khắc họa đạm nét hành trình gian nan của con người đi ra đại dương. Trước muôn vàn khó khăn, nhưng nhờ có tinh thần vươn lên và sự đoàn kết con người đã chiến thắng sức mạnh của biển cả. Những con thuyền từ nơi này đã đi khắp muôn phương; từ đó, vinh danh vùng đất này trở thành nơi xuất phát của “con đường tơ lụa trên biển” và cũng hình thành sự phóng khoáng, tính mở cho nền văn hóa và tính cách cộng đồng của người miệt biển.



Phần hai mang tên “Cánh buồm bạch vân” toát lên tình yêu tự do, khát vọng hòa bình của con người nơi đây. Trên nền tiếng đàn thánh thót của nghệ sĩ piano nổi tiếng Lang Lang và tiếng hát dịu ngọt của mĩ nữ Chương Tử Di, những nghệ sĩ nhào lộn đã ghép hình trên không tạo ra những hình ảnh ấn tượng về cánh chim hải âu tung cánh trên nền hình ảnh nền trời xanh mây trắng hiện lên từ những màn hình khổng lồ. Xen lẫn các tiết mục văn nghệ là những màn trình diễn thể thao đòi hỏi sức mạnh và cả sự khéo léo của con người là bơi lội nghệ thuật, nhảy cầu và mô-tô lội nước.



Kết thúc màn văn nghệ-thể thao là tiết mục mang tên “Lời mời hoa thành”. Quảng Châu còn được gọi là “hoa thành”-thành phố của các loài hoa. Để làm nổi bật vẻ đẹp của thành phố và lòng hiếu khách của Quảng Châu, một màn văn nghệ tạp kĩ đầy màu sắc với gam màu nóng từ sắc phục đỏ, da cam và sôi động bởi âm thanh của hàng trăm tiếng trống đã được trình diễn. Nối tiếp là hình ảnh những nữ thần Bảo Bình-người mang nước trong sạch qua màn múa ba-lê.

Ngay sau các màn văn nghệ-kết thúc là Lễ diễu hành của tất cả 45 Đoàn thể thao tham dự ASIAD 16. Trang những trang phục thể tha khỏe khoắn, bộ vest lịch lãm hay là vận trên người trang phục truyền thống độc đáo, các vận động viên-tinh hoa thể chất và niềm tự hào của các quốc gia đã diễu hành trong tiếng nhạc hân hoan chào đoán của các khán giả dự khán trên lễ đài. Đoàn Thể thao Việt Nam diễu hành ở thứ tự thứ 43, những vận động viên nam mặc vest màu đỏ, vận động viên nữ mặc áo dài truyền thống. Đoàn Thể thao Việt Nam dự ASIAD 16 với 267 vận động viên tranh tài ở 26 trong tổng số 42 môn. Đoàn Việt Nam đặt mục tiêu giành từ 4 đến 6 huy chương vàng ở Á vận hội để lọt vào top 20 trong bảng tổng sắp huy chương. Đây là lực lượng vận động viên đông đảo nhất của thể thao Việt Nam ở một kỳ Á vận hội.

Cuối cùng là những diễn văn của các vị lãnh đạo tỉnh Quảng Đông, Tổng cục trưởng Tổng cục Thể thao Trung Quốc, Hội đồng Olympic châu Á chào mừng các vận động viên và kỳ vọng ở một kỳ Á vận hội thành công tốt đẹp. Giờ khắc quan trọng nhất chính thức mở màn cho ASIAD 16 bắt đầu là khi Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo tuyên bố khai mạc ASIAD 16.

Những nghi lễ không thể thiếu được ở các Đại hội thể thao bao gồm: kéo lá cờ Hội đồng Olympic châu Á, lễ tuyên thệ của đại diện của vận động viên và trọng tài. Nghi thức quan trọng nhất chính là thắp sáng đài lửa ASIAD 16 khi được thắp sáng từ loạt bắn pháo hoa.

Lễ khai mạc khép lại để mở ra nửa tháng tranh tài của các vận động viên hàng đầu châu Á. Hy vọng về một kỳ Đại hội thể thao trong sáng, đạt được những thành tích cao trong thi đấu và kết nối tình đoàn kết giữa các quốc gia trong châu lục để của một trang sử mới cho lịch sử Á vận hội.

HÀM ĐAN

THỜI ĐÀM (I): DẤN THÂN

Trong nhiều cuộc bàn tròn văn chương, những người trong cuộc hay đặt câu hỏi: “Tại sao văn học Việt Nam không có tác phẩm có tính nghệ thuật cao hoặc tác phẩm ăn khách?” Lí giải thì đã có nhiều nguyên nhân đã được mổ xẻ nhưng có một nguyên nhân ít người đề cập đó là tính dấn thân trong sáng tạo của nhà văn Việt Nam kém hơn so với đồng nghiệp nước ngoài.

Văn chương hay bất cứ công việc nào khác, nếu muốn có thành tựu để đời nhất thiết cần phải có niềm say mê và dành nhiều thời gian cho công việc lao động. Sự lao động trong văn chương không chỉ có mỗi thao tác viết, trước khi viết phải tích lũy lượng kiến thức khổng lồ để động bút thì dễ dàng như cá bơi trong nước như Dan Brown tác giả tiểu thuyết khoa học tôn giáo bán chạy bởi ông là “mọt sách” ngấu nghiến sách sử, sách nghiên cứu tôn giáo khó nhằn. Nhà văn đã dấn thân vào sáng tạo ít khi tham gia những hoạt động chính trị, kinh doanh… mất thì giờ. Chuyện này có thể gói gọn qua câu nói của nhà văn Nguyễn Quang Sáng: “Viết văn không tập trung là thua”. Vậy nên, các nhà văn chỉ cần tìm một nghề để kiếm sống, lắm khi chẳng liên quan gì đến văn chương như M. V. Llosa (Nobel văn học 2010) có thời làm phóng viên thể thao.

Viết văn không chỉ có chuyện thiệt thòi về vật chất mà đôi khi rất nguy hiểm đến bản thân. Sự dấn thân cho văn chương của một số nhà văn đã vượt qua giới hạn thông thường. Marcel Proust mắc bệnh hen suyễn nhưng vẫn muốn đạt đến sự bất tử nhờ viết văn. Hơn chục năm ông đã viết hàng ngàn trang của tiểu thuyết vĩ đại nhất nước Pháp và có lẽ là của cả thế giới Đi tìm thời gian đã mất. Người ta kể rằng: M. Proust đã kịp sửa lại những trang viết cuối cùng vài giờ trước khi qua đời. Một số nhà văn khác đích thực là thánh tử vì đạo như vào năm 1937, F. G. Lorca (Tây Ban Nha), A. Gramcsi (I-ta-li-a) bị bọn phát xít thủ tiêu vì dám viết thơ văn ca ngợi sự tự do, chống chế độ phát xít. Còn trường hợp ngồi tù hàng chục năm như nhà thơ Nadim Hitmet (Thổ Nhĩ Kỳ) thì đầy rẫy. Vì sự sáng tạo văn chương, xem cái chết nhẹ như lông hồng, dễ hiểu vì sao nhà văn thường xa lạ với những điều bình thường trong cuộc sống gia đình như chuyện ly hôn, sống độc thân… Nhưng với những nhà văn, những “tai nạn” trong đời sống lại là động lực cho nghiệp viết y như điển tích “tái ông thất mã”.

Trên văn đàn Việt đôi khi có nhiều chuyện ngược đời, không ít người còn lấy văn chương làm phương tiện cho những mục đích phi nghệ thuật. Những cây bút trẻ mắc bệnh “sốt ruột nổi tiếng” hay viết tràn, mỗi năm mỗi cuốn để có tiếng nhà tài năng trẻ có thể vượt mặt số đầu sách với cụ Tô Hoài. Vài cây bút khác chẳng còn xuân xanh, viết vài tác phẩm để có tiếng là nhà văn và dùng các danh xưng đó để hù dọa người khác. Nước mình chuộng học vấn, chữ nghĩa nên nghe tiếng người này là nhà văn, người nọ là hội viên hội nhà văn, hoặc là hay xuất hiện trên ti-vi thì phục lắm. Nhưng tài năng, đẳng cấp của nhà văn không phải là việc tham gia hoạt động xã hội “cờ, đèn, kèn, trống” mà nằm trong câu nói cũ nhưng mãi đúng đó là “Nhà văn tồn tại ở tác phẩm”. Danh xưng, giải thưởng chỉ có tính tương đối, cái còn lại mãi là nằm ở trong văn bản những gì mà nhà văn đã, đang và sẽ viết ra.

Thời kháng chiến chống Pháp và Mỹ, nhiều nhà văn đã dấn thân vào cuộc chiến. Không phải tất cả những nhà văn hi sinh trong chiến tranh đều để lại tác phẩm lớn như Nam Cao, Nguyễn Thi, Lê Anh Xuân… nhưng nếu không dấn thân vào khói lửa, họ sẽ không thể viết được ở thời đại của mình. Ở thời buổi toàn cầu hóa, thách thức của nghề văn là: làm sao viết văn có tính nghệ thuật cao, tạo được dư luận chú ý trong thời buổi văn học bị lép vé so với các phương tiện giải trí khác? Sự dấn thân sẽ nằm ở giữ vững niềm tin: kiên trì cho mục đích sáng tạo, dù gặp trở ngại nào cũng không chuyển hướng.

Các nhà văn lớn ở bất cứ đâu và bất cứ thời đại nào khi viết văn cũng xuất phát sự vô tư, trong trẻo kì lạ. Họ viết về những điều ám ảnh, những niềm tin về những điều tốt đẹp về con người. Ngoài tài năng trời cho và kiến văn thông kim bác cổ, điều mà nhà văn lớn nào cũng có đó là sự dấn thân, hiến mình cho công việc sáng tạo mà không quan tâm sẽ được và mất gì. Được viết và còn viết được với nhà văn là một điều hạnh phúc.

Đòi hỏi điều gì hơn đồng nghĩ với sự tham lam!

HÀM ĐAN

THỜI ĐÀM (I): DẤN THÂN

Trong nhiều cuộc bàn tròn văn chương, những người trong cuộc hay đặt câu hỏi: “Tại sao văn học Việt Nam không có tác phẩm có tính nghệ thuật cao hoặc tác phẩm ăn khách?” Lí giải thì đã có nhiều nguyên nhân đã được mổ xẻ nhưng có một nguyên nhân ít người đề cập đó là tính dấn thân trong sáng tạo của nhà văn Việt Nam kém hơn so với đồng nghiệp nước ngoài.

Văn chương hay bất cứ công việc nào khác, nếu muốn có thành tựu để đời nhất thiết cần phải có niềm say mê và dành nhiều thời gian cho công việc lao động. Sự lao động trong văn chương không chỉ có mỗi thao tác viết, trước khi viết phải tích lũy lượng kiến thức khổng lồ để động bút thì dễ dàng như cá bơi trong nước như Dan Brown tác giả tiểu thuyết khoa học tôn giáo bán chạy bởi ông là “mọt sách” ngấu nghiến sách sử, sách nghiên cứu tôn giáo khó nhằn. Nhà văn đã dấn thân vào sáng tạo ít khi tham gia những hoạt động chính trị, kinh doanh… mất thì giờ. Chuyện này có thể gói gọn qua câu nói của nhà văn Nguyễn Quang Sáng: “Viết văn không tập trung là thua”. Vậy nên, các nhà văn chỉ cần tìm một nghề để kiếm sống, lắm khi chẳng liên quan gì đến văn chương như M. V. Llosa (Nobel văn học 2010) có thời làm phóng viên thể thao.

Viết văn không chỉ có chuyện thiệt thòi về vật chất mà đôi khi rất nguy hiểm đến bản thân. Sự dấn thân cho văn chương của một số nhà văn đã vượt qua giới hạn thông thường. Marcel Proust mắc bệnh hen suyễn nhưng vẫn muốn đạt đến sự bất tử nhờ viết văn. Hơn chục năm ông đã viết hàng ngàn trang của tiểu thuyết vĩ đại nhất nước Pháp và có lẽ là của cả thế giới Đi tìm thời gian đã mất. Người ta kể rằng: M. Proust đã kịp sửa lại những trang viết cuối cùng vài giờ trước khi qua đời. Một số nhà văn khác đích thực là thánh tử vì đạo như vào năm 1937, F. G. Lorca (Tây Ban Nha), A. Gramcsi (I-ta-li-a) bị bọn phát xít thủ tiêu vì dám viết thơ văn ca ngợi sự tự do, chống chế độ phát xít. Còn trường hợp ngồi tù hàng chục năm như nhà thơ Nadim Hitmet (Thổ Nhĩ Kỳ) thì đầy rẫy. Vì sự sáng tạo văn chương, xem cái chết nhẹ như lông hồng, dễ hiểu vì sao nhà văn thường xa lạ với những điều bình thường trong cuộc sống gia đình như chuyện ly hôn, sống độc thân… Nhưng với những nhà văn, những “tai nạn” trong đời sống lại là động lực cho nghiệp viết y như điển tích “tái ông thất mã”.

Trên văn đàn Việt đôi khi có nhiều chuyện ngược đời, không ít người còn lấy văn chương làm phương tiện cho những mục đích phi nghệ thuật. Những cây bút trẻ mắc bệnh “sốt ruột nổi tiếng” hay viết tràn, mỗi năm mỗi cuốn để có tiếng nhà tài năng trẻ có thể vượt mặt số đầu sách với cụ Tô Hoài. Vài cây bút khác chẳng còn xuân xanh, viết vài tác phẩm để có tiếng là nhà văn và dùng các danh xưng đó để hù dọa người khác. Nước mình chuộng học vấn, chữ nghĩa nên nghe tiếng người này là nhà văn, người nọ là hội viên hội nhà văn, hoặc là hay xuất hiện trên ti-vi thì phục lắm. Nhưng tài năng, đẳng cấp của nhà văn không phải là việc tham gia hoạt động xã hội “cờ, đèn, kèn, trống” mà nằm trong câu nói cũ nhưng mãi đúng đó là “Nhà văn tồn tại ở tác phẩm”. Danh xưng, giải thưởng chỉ có tính tương đối, cái còn lại mãi là nằm ở trong văn bản những gì mà nhà văn đã, đang và sẽ viết ra.

Thời kháng chiến chống Pháp và Mỹ, nhiều nhà văn đã dấn thân vào cuộc chiến. Không phải tất cả những nhà văn hi sinh trong chiến tranh đều để lại tác phẩm lớn như Nam Cao, Nguyễn Thi, Lê Anh Xuân… nhưng nếu không dấn thân vào khói lửa, họ sẽ không thể viết được ở thời đại của mình. Ở thời buổi toàn cầu hóa, thách thức của nghề văn là: làm sao viết văn có tính nghệ thuật cao, tạo được dư luận chú ý trong thời buổi văn học bị lép vé so với các phương tiện giải trí khác? Sự dấn thân sẽ nằm ở giữ vững niềm tin: kiên trì cho mục đích sáng tạo, dù gặp trở ngại nào cũng không chuyển hướng.

Các nhà văn lớn ở bất cứ đâu và bất cứ thời đại nào khi viết văn cũng xuất phát sự vô tư, trong trẻo kì lạ. Họ viết về những điều ám ảnh, những niềm tin về những điều tốt đẹp về con người. Ngoài tài năng trời cho và kiến văn thông kim bác cổ, điều mà nhà văn lớn nào cũng có đó là sự dấn thân, hiến mình cho công việc sáng tạo mà không quan tâm sẽ được và mất gì. Được viết và còn viết được với nhà văn là một điều hạnh phúc.

Đòi hỏi điều gì hơn đồng nghĩ với sự tham lam!

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

TRƯỚC GIỜ KHAI MẠC ASIAD16 QUẢNG CHÂU 2010: CHUẨN BỊ HOÀN HẢO

Đại hội Thể thao châu Á lần thứ 16 (ASIAD 16) sẽ thu hút 11.700 vận động viên đến từ 45 quốc gia và vùng lãnh thổ để tranh 476 bộ huy chương. Với một số lượng vận động viên đông đảo như trên dễ hình dung số lượng khồng lồ cơ sở hạ tầng phục vụ thi đấu bao gồm: 53 nhà thi đấu, 17 nhà huấn luyện độc lập, hình thành bố cục 5 khu nhà thi đấu lớn đa trung tâm, đa chức năng, đồng thời lan toả tới 10 quận trung tâm, 2 thành phố cấp huyện của Quảng Châu và 3 khu vực thi đấu khác như Phật Sơn, Đông Quản và Sán Vĩ. Về quy mô tổ chức có thể xem ASIAD 16 là kì đại hội lớn nhất từ trước đến nay với những công trình hiện đại, hoành tráng.

Công trình quan trọng nhất của ASIAD 16 là SVĐ Olympic Quảng Châu, nơi diễn ra tranh tài ở nhiều nội dung nhất của cả đại hội nhất là môn thể thao “nữ hoàng”: điền kinh. Sân đa năng có sức chứa 80.000 chỗ ngồi này cũng sẽ là nơi tổ chức trận chung kết môn bóng đá nam vào ngày 25-11 tới.

Cung Thể thao trung tâm là một trong những biểu tượng của Đại hội. Bao trùm trên diện tích 100.000 m2. đây được coi là nhà thi đấu đa năng lớn nhất từ trước tới nay với sức chứa 18.000 người. Tại đây sẽ diễn ra các nội dung của các môn thể dục nhịp điệu, billiard snooker.

Nhà thi đấu Nansha là một trong số những sân thể thao đặc biệt nhất của đại hội. Với đường kính 30.236 m2 và thiết kế mái vòm hết sức độc đáo đây sẽ là nơi tranh tài cho 17 bộ huy chương của 2 bộ môn Wushu và Kabaddi trước 8.000 khán giả.

Một công trình khác cần phải nhắc đến là nhà thi đấu thể dục Quảng Châu. Nhà thi đấu có sức chứa 10.000 người sẽ là nơi tranh tài của các môn bóng như bóng bàn, bóng rổ…

Ngoài các công trình thi đấu, các công trình phục vụ cho ASIAD 16 cũng được đánh giá là đạt chất lượng quốc tế với tên gọi chung là “Thị trấn ASIAD GAMES”. Thị trấn ASIAD GAMES được xây dựng trên tổng diện tích 2,73 km2, trong đó có trung tâm báo chí chính (MMC) và làng báo chí (MV) đón khoảng 10.000 phóng viên viết, phóng viên ảnh và truyền hình đã đăng ký đến Quảng Châu thông tin về đại hội. Làng quan chức (OV) với 49 tòa nhà đáp ứng chổ ở cho khoảng hơn 10.000 vận động viên và các quan chức. Làng vận động viên không chỉ đáp ứng các tiện nghi tốt nhất mà còn là nơi khuyến khích, giới thiệu các sự kiện giao lưu văn hóa giữa các nước tham dự.

Theo thông tin của ban tổ chức, mọi nhà thi đấu và các công trình phục vụ cho ASIAD 16 đã sẵn sàng cho nửa tháng tranh tại của đại hội. Như vậy, những người lưu tâm tới ASIAD 16 hoàn tâm yên tâm về một kì Đại hội đã có những yếu tố thành công từ công tác chuẩn bị.

Gần ngày khai mạc ASIAD 16, vấn đề mà nhiều người quan tâm đương nhiên là Lễ khai mạc của nước chủ nhà. Đạo diễn lễ khai mạc ASIAD 16 chính là đạo diễn tài danh Trương Nghệ Mưu-người đạo diễn Lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh 2008. Mới đây, kênh truyền hình CCTV 9 (CCTV News) đã công bố đoạn video về công tác chuẩn bị lễ khia mạc với lời hứa hẹn sẽ cực kì hoành tráng. Theo kịch bản, lễ khai mạc sẽ trải dài từ quảng trường Haixinsha trên đảo Haizhu và dòng Châu Giang với màn kết hợp ấn tượng giữa hiệu ứng ánh sáng và sân khấu nuớc. Kịch bản Lễ khai mạc vừa tôn vinh văn hóa Quảng Châu-điểm xuất phát của “con đường tơ lụa” trên biển; đồng thời có những nét hiện đại với màn nhào lộn, đu dây đẹp mắt. Một điểm nhấn quan trọng là màn biểu diễn của 1.600 võ sư Thiếu Lâm Hồ Nam ở phần cuối chương trình với màn xếp cao 78 m. Lễ khai mạc bắt đầu từ 20 giờ Quảng Châu (19 giờ VN) ngày 12-11.

HÀM ĐAN

Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

PHIM TRUYỀN HÌNH "BÍ THƯ TỈNH ỦY": BÀI HỌC CHÍNH TRỊ BẰNG HÌNH TƯỢNG NGHỆ THUẬT

Nhân vật chính Hoàng Kim trong bộ phim truyền hình Bí thư tỉnh ủy vốn lấy nguyên mẫu của nguyên Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú (cũ) Kim Ngọc (1917-1979)-người tổ chức “khoán chui” nổi tiếng ở thập niên 1970. Vì thế, ngay từ khi chưa lên sóng, bộ phim đã nhận được sự quan tâm của dư luận. Giờ đây, khi bộ phim đã trình chiếu gần 20 tập phim, đã có nhiều phản hồi ngược nhau: người khen hết sức, kẻ chê không tiếc lời. Chuyện khen chê là lẽ thường, nhưng đằng sau lời khen chê có thực sự khách quan và có nhìn dưới góc nhìn thuần túy vị nghệ thuật?

Lực bất tòng tâm

Những lời chê của khán giả tập trung vào vấn đề tạo dựng bối cảnh của phim chưa giống với thực tế nông thôn miền Bắc thập niên 1970, dễ thấy nhất là quần áo. Nhiều người thốt lên: “Sao mà quần áo bần nông mới vậy nhỉ?”. Quần áo trong phim là do bộ phận thiết kế trang phục đảm trách; và lĩnh vực này chưa phải bao giờ là thế mạnh của điện ảnh nước nhà, rõ nhấtlà ở phim lịch sử như: Lục Vân Tiên, Tây Sơn hào kiệt, Ngọn nến hoàng cung… Có lẽ ít người biết đã có tới hơn 5.000 bộ trang phục cho tất cả diễn viên suốt 50 tập phim; rõ ràng, đã là một nỗ lực phi thường. Nếu khán giả cứ kiểu xem phim truyền hình dài dằng dặc mà bắt bẻ tiểu tiết như xem phim truyện nhựa thì chẳng thể nào có phim Việt Nam để chiếu hàng ngày trên ti-vi.

Nói điều này, không phải là “bênh” đoàn làm phim Bí thư tỉnh ủy mà thực tế bất cứ đoàn làm phim hiện nay cũng sẽ phải trải qua tâm trạng “lực bất tòng tâm” như đạo diễn Quốc Trọng từng trải qua khi làm phim Bí thư tỉnh ủy. Bởi lẽ điện ảnh Việt Nam chưa phải là một nền điện ảnh chuyên nghiệp nên các bộ phim chưa thể ngang bằng các nước khác. Với phim truyền hình, vai trò của trường quay tiến độ làm phim sẽ nhanh và đỡ tốn kém hơn. Dựng một trường quay với bối cảnh là nông thôn miền Bắc cách đây vài chục năm là đơn giản nhất so với các thời kỳ khác, vậy mà cũng không có. Dù bộ phận đạo cụ của phim Bí thư tỉnh ủy có nỗ lực tối đa cũng không làm sao ưng ý, nông thôn hôm nay đâu còn giống ngày xưa!

Một điều nữa khiến khán giả chê bộ phim là diễn xuất của diễn viên chưa “nhuyễn”. Quả là sự gấp rút thời gian cộng với những nhân vật quá khứ khiến diễn xuất diễn viên người đời nay có phần gượng gạo; có khi, hơi cường điệu như các nhân vật lãnh đạo tỉnh ủy trong phim hơi suồng sã trong cử chỉ và lời nói như xưng hô “tớ”, “cậu” trong cuộc họp nghiêm túc. Nếu so sánh diễn xuất của diễn viên Dũng Nhi vai bí thư Hoàng Kim thời bao cấp so với vai diễn ông thứ trưởng Cao Đức Cẩm trong phim Chạy án thời kinh tế thị trường thì không có bước chuyển biến nào trong cách biển hiện để làm hiện thân ông bí thư tỉnh ủy.

Một nguyên nhân khác khiến bộ phim hẳn sẽ không thành công trọn vẹn đó là hiệu quả tuyên truyền bởi chính là đề tài của phim. Người xem phim này chủ yếu là những người trung niên, muốn ôn lại kỷ niệm xưa. Phản hồi từ giới trẻ trên dưới 20 quá ít, họ có nhiều phim hợp lứa tuổi để xem, không lẽ phí thời giờ xem phim chính luận kể chuyện… thời xa vắng.

Một nén tâm hương

Những hạn chế của bộ phim ngay từ đầu đoàn làm phim đã biết trước. Thậm chí những khó khăn khi hình thành dự án làm phim cũng đã được tính đến như đạo diễn Quốc Trọng tâm sự: “Chưa bộ phim nào vất vả như Bí thư tỉnh ủy”.

Bản thân đoàn làm phim không có kì vọng lớn lao về tính nghệ thuật trong phim và có lượng người xem lớn để “hút” quảng cáo. Nếu có kì vọng, về khía cạnh chuyên môn, ông Trần Đăng Tuấn (Phó Tổng Giám đốc Đài truyền hình Việt Nam) lạc quan cho rằng: “Bí thư tỉnh ủy là bộ phim chính luận dài nhất mà VFC (Trung tâm sản xuất phim truyền hình Việt Nam) sản xuất. Bộ phim sẽ mở ra cơ hội chấm dứt thời kỳ xem phim lịch sử nước ngoài”.

Song, mục tiêu mà đoàn làm phim mong mỏi có thể gói gọn qua lời nhắn nhủ của nhà văn Vân Thảo-người viết kịch bản của bộ phim: “Bộ phim không chỉ tái hiện một giai đoạn lịch sử mà lấy chuyện xưa để nói nay. Có một bộ phận lãnh đạo xa rời dân, không hành động vì lợi ích nhân dân. Bộ phim là một bài học chính trị bằng hình tượng nghệ thuật để những người có chức trách soi xét lại bản thân”. Nếu mục đích của bộ phim chính luận như trên thì gần 20 tập phim đã khắc họa được một nhà chính khách đặt lợi ích nhân dân lên trên hết. Và sẽ là thiếu sót nếu không nhắc đến chính nguyên mẫu ông Kim Ngọc. Nhà văn, nhà biên kịch Phạm Ngọc Tiến : “Trong quá trình làm phim, chúng tôi đến mộ cụ Kim Ngọc nhiều lần. Mong cụ phù hộ cho đoàn làm phim và phù hộ đất nước có được nhiều người tài đức như cụ. Bộ phim này như là nén tâm hương gửi đến một con người suốt đời vì dân, vì nước”.

Đành rằng, ý định của đoàn làm phim là tốt đẹp. Song, nếu cứ quan niệm một bộ phim chỉ tuyên truyền một bài học lịch sử một cách trực tiếp mà không chú ý cách thức biểu đạt phù hợp, có tính nghệ thuật thì vô hình trung điện ảnh lại quay về thời kỳ là phương tiện cho tuyên truyền. Khi đó, những luận điểm cần tuyên truyền sẽ khô khan, trở thành bài giáo huấn suông, kết quả phản tuyên truyền khi chẳng ai đoái hoài đến.

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

"THAI NGHÉN" LÀN SÓNG MỚI

Nếu nhìn vào danh sách 10 tay vợt nữ hàng đầu thế giới của WTA (Hiệp hội quần vợt nữ) cho đến ngày 1-11 năm nay, có thể nhận ra những ngôi sao kì cựu vẫn đang đứng vị trí “chiếu trên” như: hai chị em nhà Uy-li-am, Kim Craix-tơ, Ê-lê-na Đê-men-ti-ê-va... Song, Top 10 cũng đã xướng tên những vận động viên mới chỉ cập kê tuổi 20 như: Ca-rô-lin Vô-ni-ắc-ki (20 tuổi), Víc-to-ri-a A-da-ren-ka (19 tuổi)... Đặc biệt, tay vợt người Đan Mạch C. Vô-ni-ắc-ki đang là đương kim vô địch thế giới với số điểm 8.035 điểm bỏ xa người thứ 2 là Ve-ra Vô-na-rê-va gần 2.000 điểm.

Chuyện thành danh khi đang ở độ tuổi cắp sách tới trường trong làng banh nỉ chẳng có gì mới. Xưa, Mắc-ti-na Hin-gít từng dành 3 trong tổng số 4 giải Grand Slam của năm 1997 khi mới tròn 17 tuổi. Điểm đáng nói ở bảng danh sách xếp hạng mới nhất của WTA mang trong mình một dự báo về sự ra đời trong tương lai gần của một làn sóng mới các tay vợt nữ. Nhìn sang các tay vợt nam, sự thay thế đã diễn ra sớm hơn khi những tên tuổi trẻ trung như An-đi Mu-rây đã làm người ta quên đi những cái tên từng vang bóng như An-đi Rốt-đích.

Sự thành công trong tương lai của những tay vợt nữ trẻ có một nguyên nhân khách quan là hầu hết các tay vợt hàng đầu hiện nay đều sắp sủa bước sang bên kia sườn dốc của sự nghiệp. Nếu không may bị chấn thương hành hạ như M. Hin-gít năm nào, đời vận động viên đã ngắn ngủi, lại càng ngắn hơn. Điển hình như chị em nhà Uy-li-am; tuy năm nay, cô em Sê-rê-na đã giành cú đúp ở Giải Wimbledon và Giải Úc mở rộng nhưng đó chỉ là khoảng khắc thăng hoa nhờ điểm rơi phong độ. Nếu nhìn suốt năm qua, phong độ của hai tay vợt tuổi 30 đã không còn mạnh mẽ như trước, đặc biệt là cô chị Vê-nớt. Nếu gặp những đối thủ bản lĩnh, có lối chơi thông minh thì hai chị em nhà Uy-li-am thường nhận những thất bại tâm phục khẩu phục. Trường hợp, Kim Craix-tơ vừa mới đánh bại tay vợt số 1 thế giới C. Vô-ni-ắc-ki để giành chức vô địch WTA Championships 2010 vài ngày trước tại Đô-ha (Ca-ta) là điều đặc biệt khi cô từng tuyên bố giải nghệ 3 năm trước. Nhờ sự tập luyện chăm chỉ cộng với kinh nghiệm dày dạn nên cô lấy lại phong độ như xưa và giành vô địch Giải Mỹ mở rộng 2010 hồi tháng 9 vừa qua.

Một điểm đáng chú ý khác, ở hai tay vợt uổi 20 ở top 10 là ở đều đến từ các nước vốn không có tay vợt xuất sắc là Đan Mạch và Bê-la-rút. Trong khi đó, những trung tâm đào tạo quần vợt trẻ có truyền thống trên thế giới như Anh, Pháp, Tây Ban Nha... hoàn toàn vắng bóng và chưa thực sự thấy tài năng trẻ nào kế cận. Sự trỗi dậy của các quốc gia có tiềm năng về con người và đầu tư bài bản vào phương pháp huấn luyện hẳn sẽ hình thành một thế giới quần vợt đa cực chứ không chỉ tập trung vào một vài cường quốc như trước đây. Điều này chỉ có lợi cho khán giả trong việc thưởng thức quần vợt, bởi mỗi tay vợt thôi chứ chưa nói đến quốc gia đều có những phong cách thi đấu khác nhau.

BOX:

Bảng xếp hạng WTA (tính đến ngày 1-11):

Vị trí Tên Ngày sinh Quốc gia Số điểm

1 Ca-rô-lin Vô-ni-ắc-ki 11-7-1990 Đan Mạch 8.035

2 Vê-ra Vô-na-rê-va 7-9-1984 Nga 6.785

3 Kim Claix-tơ 8-6-1983 Bỉ 6.635

4 Sê-rê-ba Uy-li-am 26-9-1981 Mỹ 5.355

5 Vê-nớt Uy-li-am 17-6-1980 Mỹ 4.985

6 Sa-ma-tha Xtô-xua 30-3-1984 Úc 4.982

7 Phan-séc-ca Xchi-a-vô-nê 23-6-1980 I-ta-li-a 4.935

8 Dê-lê-na Gian-cô-víc 28-2-1984 Xéc-bi 4.445

9 Ê-lê-na Đê-men-ti-ê-va 15-10-1981 Nga 4.335

10 Víc-to-ri-a A-da-ren-ka 31-7-1989 Bê-la-rút 4.235

HÀM ĐAN

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

KẾT QUẢ LHP TOKYO LẦN THỨ 23

Liên hoan phim quốc tế Tokyo lần thứ 23




Diễn ra từ ngày 23 đến 31-10, Liên hoan phim quốc tế Tokyo lần thứ 23 quy tụ 116 bộ phim. Chiều 31-10 giờ Tokyo, các giải thưởng chính của LHP đã được công bố: Giải thưởng lớn Sakura Tokyo đã thuộc về phim Ix-ra-en Sách ngữ pháp thân thiết (đạo diễn Nir Bergman). Giải đặc biệt của Ban giám khảo thuộc về phim Nhật Bản Bưu thiếp (đạo diễn Kaneto Shindo). Đạo diễn người Pháp Gilles Paquet-Brenner giành Giải Đạo diễn xuất sắc nhất với phim Giải pháp của Sarah. Nữ diễn viên Trung Quốc Phạm Băng Băng (phim Núi Phật) giành Giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Hạng mục cho diễn viên nam thuộc về diễn viên Trung Quốc Vương Thiên Nguyên (phim Dương cầm trong xưởng máy).



HÀM ĐAN



Cảnh trong phim Sách ngữ pháp thân thiết

Ảnh: japantimes.co.jp

http://www.tiff-jp.net/report/daily_en.php?itemid=1728

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

TRƯỚC LOẠT TRẬN CUỐI TUẦN CÁC GIẢI BÓNG ĐÁ CHÂU ÂU: NGANG SỨC, NGANG TÀI

Như thường lệ, vào cuối tuần này, trái bóng lại lăn trên các giải bóng đá châu Âu. Vòng đấu này hứa hẹn những trận cầu ngang sức, ngang tài khi các đội bóng mạnh bắt đầu được đọ sức với những đối thủ xứng tầm.

NGOẠI HẠNG ANH: ĐI SĂN “GÀ TRỐNG”

Trận đấu đáng chú ý nhất ở vòng 10 Ngoại hạng Anh đương nhiên là cuộc đối đầu giữa Manchester United và Tottenham Hotspur trên sân Old Trafford (23 giờ 30 ngày 30-10 giờ VN). Đẳng cấp các tuyển thủ là điều không cần bàn cãi, cả hai đội đều chơi tấn công cống hiến; và nhất là sự chênh lệch trình độ giữa hai đội đã được thu hẹp đáng kể. “Quỷ đỏ” đã không còn mạnh từ khi C. Ronaldo ra đi, còn “gà trống” dưới sự dẫn dắt của Harry Relknapp đã lập kì tích phá thế “tứ trụ” Ngoại hạng Anh vào năm ngoái. Vì vậy trận đấu này đích thực là một “bữa tiệc” với khả năng có “cơn mưa bàn thắng”.

M.U vẫn đang duy trì mạch bất bại nhưng tình trạng “công làm thủ phá” hiện nay là thời điểm thuận lợi để “gà trống” đánh bại M.U ngay trên sân nhà-điều mà “gà trống” chưa làm được kể từ năm 1989. Nhưng, M.U đang có thuận lợi về tâm lí: họ đã “trói chân” được Rooney và đã phá dớp không thắng trên sân khách tuần trước. Điểm đáng chú ý là kết quả những lần đấu trí giữa hai HLV giàu kinh nghiệm nhất xứ sương mù, Sir Alex vẫn luôn chứng tỏ mình tài trí hơn Harry Relknapp. Chắc rằng, Sir Alex mưu mẹo đã lập sẵn những chiến thuật để đi săn “gà trống”.

SERIE A: QUYẾT ĐẤU TẠI SAN SIRO

Người I-ta-li-a rất yêu thích những sự đối lập giữa hai thái cực. Trong bóng đá, trận đấu giữa AC Milan và Juventus (1 giờ 45 ngày 31-10 giờ VN) luôn được nhiều người chờ đón. Bởi lẽ, AC Milan chỉ biết chơi tấn công; ngược lại, bản sắc của Juventus là lối chơi thực dụng khoa học. Hơn 20 năm qua, cả hai kiên trì lối chơi riêng và thay nhau xưng bá trước khi bị Inter Milan vượt mặt.

Juventus vẫn đang tái cấu trúc lại đội hình nên sức mạnh của họ nằm ở sức mạnh đồng đội và tính hiệu quả của chiến thuật. Thiếu gắn kết và chiến thuật bị “bắt bài”, chắc chắn Juventus sẽ thua. AC Milan bước vào mùa giải này với tham vọng rất lớn khi bổ sung “hai sát thủ” Z. Ibrahimovic và Robinho. Lối chơi của AC Milan không

LA LIGA: CẠM BẪY CHO ĐẠI GIA

Dẫu Villarreal đang có phong độ tốt, nhưng cuộc đua tới chức vô địch Tây Ban Nha có lẽ sẽ là cuộc đua “song mã” giữa Real Madrid và Barcelona. Cuối tuần này, Real Madrid sẽ gặp “ngựa ô” Hercules (20 giờ 30-10 giờ VN) và Barcelona lại gặp đối thủ “kị dơ” Sevilla (22 giờ ngày 30-10 giờ VN). Nếu cần ví von, cả hai “đại gia” đang sắp phải đối diện với những “cạm bẫy”.

Đội bóng “tí hon” Hercules đã từng đánh bại Barcelona ở đầu mùa bóng. Nhưng, Real Madrid dưới thời J. Mourinho không có từ ”chủ quan” trong suy nghĩ. Vậy nên, rất khó cho Hercules lập lại chiến tích thêm một lần nữa. Hấp dẫn hơn là trận đấu giữa Barcelona và Sevilla. Ngoài, tai nạn khi gặp Hercules, Barcelona vẫn đang thi đấu tốt như thường lệ với niềm cảm hứng từ L. Messi. Sevilla-có lẽ là đối thủ khó chơi nhất kể từ đầu mùa giải nhưng thực sự đây mới là liều thuốc thử đích thực cho Barcelona để kiểm chứng cho thành công cho một mùa giải tới tháng 5 năm sau mới kết thúc.

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

VỤ SCANDAL MUA BÁN PHIẾU BẦU ĐĂNG CAI WORLD CUP: CHỜ DIỄN BIẾN MỚI

Ngày 17-10 vừa qua, làng túc cầu thế giới bị rúng động khi tờ The Sunday Times (Anh Quốc) tung ra một đoạn băng ghi lại cảnh hai Ủy viên Ban chấp hành Liên đoàn bóng đá thế giới (FIFA) là ông Amos Adamu (người Nigeria, Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Tây Phi) và ông Reynald Temarii (người Tahiti, Chủ tịch Liên đoàn bóng đá châu Đại Dương) rao bán phiếu bầu trong cuộc chạy đua xin đăng cai World Cup 2018.

Nhà báo của tờ The Sunday Times đã đóng giả người đi vận động hành lang cho nước Mỹ đăng cai World Cup để ghi âm và quay phim cuộc trao đổi “thân mật”. Theo như cuộn băng công bố, ông Amos Adamu đã mặc cả khoản tiền 500.000 bảng để xây 4 sân cỏ nhân tạo ở Nigeria, nhưng lại đòi “tiền tươi” bằng hình thức trao tay. Với ông Reynald Temarii, ông này muốn quốc gia nhận lá phiếu của ông phải chi 1,5 triệu bảng cho một học viện bóng đá mà ông chỉ định. Temarrri còn nói rằng có hai quốc gia khác hứa sẽ ủng hộ cho Liên đoàn bóng đá châu Đại Dương 6 triệu và 7,5 triệu bảng để đổi lấy lá phiếu của ông.

Với những bằng chứng rõ như ban ngày, hôm 20-10, FIFA đã buộc phải ra quyết định đình chỉ mọi hoạt động liên quan đến bóng đá của hai ủy viên ban chấp hành và tạm thời cấm tham gia mọi hoạt động liên quan đến bóng đá của 4 quan chức cấp cao khác, đều là các cựu thành viên các Ủy ban thuộc FIFA, đó là: Slim Aloulou (người Tunisia), Ismael Bhamjee (người Botswana), Ahongalu Fusimalohi (người Tonga) và Amadou Diakite (người Mali). Nếu bị buộc tội thì hình phạt tối cao giành cho 6 người là “cấm vĩnh viễn tham gia bất kỳ hoạt động nào liên quan đến bóng đá”.

Vụ scandal này không chỉ vi phạm nghiêm trọng luật lệ, nguyên tắc của FIFA mà đặc biệt hơn thời điểm vụ việc xảy ra quá nhạy cảm bởi vào ngày 2-12 tới đây, các thành viên của Ủy ban điều hành FIFA sẽ bỏ phiếu kín để chọn ra nước chủ nhà của World Cup 2018 trong số 4 ứng cử viên là Anh, Nga, liên minh Bồ Đào Nha – Tây Ban Nha và liên minh Bỉ – Hà Lan.

Sự việc ngày càng phức tạp khi cựu Tổng thư ký FIFA Michel Zen-Ruffinen còn tuyên bố “lấp lửng” với báo giới hôm 24-10 rằng: ông biết danh tính một quan chức cỡ bự trong FIFA tham gia các trò “làm tiền”. Nên nhớ, cách đây 8 năm, chính Zen-Ruffinen đã làm một bản báo cáo dài 30 trang để đã tố cáo Chủ tịch FIFA J. S. Blatter và “bộ sậu” lạm quyền, tham nhũng. Nhưng kết quả là Blatter tiếp tục tại vị, còn Zen-Ruffinen về hưu non. Trước khi vụ scandal phiếu bầu xảy ra, đã có vài vụ lạm quyền tại FIFA khi các thành viên người châu Phi (tình cờ là 5 trong số 6 người mới bị đình chỉ cũng là… người châu Phi) của FIFA bán vé xem World Cup ra “chợ đen”. Sau đó, đã có tin đồn việc phiếu bầu đăng cai World Cup bị mua bán; nhưng vì không có bằng chứng nên tin đồn vẫn chỉ là tin đồn.

Ai cũng biết tầm quan trọng của việc đăng cai một kì Worrld Cup 4 năm mới có một lần. Ngoài cơ hội quảng bá hình ảnh đất nước và phát triển thể thao thì nếu biết cách tổ chức khoa học, hợp lý nước chủ nhà có thể thu bộn tiền nhờ World Cup. Vì vậy, khả năng “đi đêm” của các ứng cử viên đăg cai với các quan chức FIFA hoàn toàn có thể xảy ra.

Hiện tại, vụ scandal phiếu bầu vẫn đang ở quá trình điều tra để làm sáng tỏ sự thật: Có nước nào và thành viên FIFA nào đã “đi đêm” với nhau? Chắc chắn sau vụ việc này, phái cấp tiến trong FIFA sẽ có dịp để kêu gọi cải tổ FIFA và hệ quả là ngài Blatter có tiếng là bảo thủ nhiều khả năng sẽ “về vườn”. Dù kết quả cuối cùng và hệ quả của scandal có như thế nào thì uy tín của FIFA-một đế chế thể thao đã bị sứt mẻ và thật khó để lấy lại hình ảnh một tổ chức đi đầu trong việc “hàn gắn thế giới”.

HÀM ĐAN

Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010

NHÌN LẠI VNIFF LẦN THỨ I: MAY MÀ ĐÃ... KẾT THÚC

Khi chấm dứt một sự kiện nào đó người ta hay nói câu: “Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc phải tàn” tỏ ý nuối tiếc. Nhưng với Liên hoan phim (gọi tắt là LHP) quốc tế Việt Nam lần thứ I, những người quan tâm theo dõi lại mừng rỡ nói với nhau vào buổi tối bế mạc rằng: “May mà đã… kết thúc!”

Festival… hài

Có lẽ, chưa có liên hoan (festival) nào khiến người tham dự tưởng đang xem một vở kịch hài nhiều màn. Nhưng tiếng cười không đến là sự vui vẻ mà là đến từ những chuyện buồn; cười ở đây là cười ra nước mắt!

Những chuyện hài từ công tác tổ chức trước LHP diễn ra đã được báo chí phản ánh nhiều không đếm xuể. Chỉ xin kể thêm một chuyện nhỏ: Theo giấy hẹn, 14 giờ ngày 16-10 sẽ phát thẻ tác nghiệp cộng giấy mời họp báo cho phóng viên và một số giấy mời cho đại biểu. Đến tận 16 giờ vẫn chưa thấy phát, thành viên Ban tổ chức (BTC) giải thích là thẻ in lỗi nên đến muộn. Thế là hơn 100 phóng viên ngồi bệt như… “cái bang” ở cầu thang Nhà hát Lớn Hà Nội suốt cả buổi chiều. Với cánh phóng viên trẻ, ngồi chờ vài tiếng là điều bình thường nhưng với người gần 80 tuổi như đạo diễn, NSND Hải Ninh ngồi chờ thêm thì chắc hôm sau khai mạc, ông không đi nổi vì… đau lưng. Lát sau, ông đành ra về.

Đỉnh cao của những trò cười kéo dài suốt 5 ngày LHP phim diễn ra. Điều đáng buồn của LHP rất nghiệp dư nhưng lại được gắn mác “quốc tế”. Khi hỏi về cảm tưởng LHP, nhiều bạn bè nước ngoài góp ý “hữu nghị” đại khái là cần cố gắng ở lần sau khiến ai nghe thấy cũng phải xấu hổ.

Thừa biết công tác chuẩn bị đã quá dở thể nào cũng xảy ra sự cố nên BTC khi phát lịch chiếu phim đã khôn khéo chú thích: “Lịch có thể thay đổi mà không cần báo trước”. Cho nên, không khó khi nhiều người xem ngớ người khi giờ khởi chiếu phim Tình yêu cây táo gai (đạo diễn Trương Nghệ Mưu) chậm đến hơn 1 tiếng. Đã thế, người có vé mời và người bỏ tiền mua vé tranh nhau suýt “tẩn” nhau để giành chỗ. Nhiều phim quá đông người xem so với dự kiến của BTC nên khán giả đến muộn phải xem phim… ngồi bệt. Người xem lấp đầy các rạp là điều đáng mừng nhất của LHP dù cho họ biết đến LHP nhờ phương pháp truyền miệng truyền thống hơn là nhờ quảng bá của BTC.

Nơi hậu trường cũng không lắm chuyện bi hài. Không khó nhận ra số người làm nhiệm vụ tại LHP (phóng viên, an ninh, tình nguyện viên…) nhiều hơn số khán giả hâm mộ đứng hai bên thảm đỏ. Có thông tin “rỉ tai” rằng: trong số những “fan” đứng bên hai thảm đỏ đa số chẳng phải là người yêu điện ảnh mà là người ở… đâu đâu được kéo đến để lấp chỗ trống. Nhiều người trong nghề lên tiếng góp ý, lẽ ra, tất cả mọi hoạt động của LHP nên ở Nhà hát Lớn thì gần gũi hơn với người dân đúng tính chất festival hơn là tổ chức ở Trung tâm hội nghị quốc gia.

Những hoạt động bên lề LHP được đánh giá là là điểm nhấn tích cực. Đơn cử, tại toạ đàm “Xây dựng nền công nghiệp điện ảnh Việt Nam”, các bên liên quan quyết tâm: Nói không với điện ảnh nghiệp dư; và đề ra biện pháp giải quyết là: con người tốt và phương tiện làm phim tốt. Những điều trên bao lần hội thảo trước đã đề cập đến; nên, có nhiều vị trưởng lão điện ảnh ngồi dưới khán phòng chép miệng: “Biết rồi, khổ lắm. Nói mãi!”. Hội thảo kết thúc không có lời hứa hẹn nào từ Cục Điện ảnh là có cử người đi học ở nước ngoài không? Và bao giờ chấm dứt tình trạng phim Việt Nam phải mang sang nước ngoài làm hậu kì. Điều người yêu điện ảnh chờ đợi là các cơ quan quản lí hành động để nâng tầm điện ảnh nước nhà chứ không chỉ nói suông.

Cứu “thua” ở… phút 90

Dù ngay từ đầu LHP đã đề ra mục tiêu là chuyện thắng thua không quan trọng, thế nhưng chính những giải thưởng được trao ở đêm bế mạc đã cứu LHP khỏi sự thất bại toàn diện chẳng khác nào pha cứu thua ở phút... 90 trong bóng đá.

Các giải thưởng LHP đã được trao đúng chủ nhân. Về Giải phim ngắn xuất sắc nhất được trao cho phim tài liệu Luôn ở bên con (đạo diễn Nguyễn Thị Kim Hải) là chính xác và không làm ai bất ngờ bởi đề tài được phản ánh là cuộc chiến chống ung thư máu của bé Phương khiến bộ phim nhận được sự đồng cảm lớn. Điều đáng mừng đây là bộ phim tài liệu về thời bình nối tiếp những phim tài liệu về chiến tranh luôn là thế mạnh của điện ảnh Việt Nam như: Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai, Chị Năm “khùng”, Trở lại Ngư Thuỷ…

Riêng, Giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Nhật Kim Anh (chung giải với nữ diễn viên Hồng Kông Fiona Sit) có người cho là mang tính “cơ cấu”, nói toạc ra là thiên vị chủ nhà. Cần phải phân biệt rạch ròi, phim Long Thành cầm giả ca không phải là phim hay nhưng không có nghĩa diễn xuất của Nhật Kim Anh trong vai cô Cầm là dở, nếu không muốn nói là tốt. Và nếu ai theo dõi những vai diễn của Nhật Kim Anh ở các phim truyền hình từ 39 độ yêu cho đến Hạnh phúc mong manh đều thấy dù diễn vai phụ nhưng Nhật Kim Anh đều diễn xuất tốt, có những tập phim cô lấn át luôn diễn viên chính. Cho nên, giải thưởng mà Nhật Kim Anh giành được hoàn toàn xứng đáng.

Hai giải thưởng quan trọng nhất của LHP là Đạo diễn và Phim truyện nhựa xuất sắc nhất được trao cho phim Xin-ga-po Lâu đài cát (đạo diễn Boo Junfeng) là một bài học giành cho điện ảnh Việt Nam. Đó là không cần một cốt truyện ly kì, những cảnh “nóng”, cần nhiều kĩ xảo mà xoay quanh dựa trên một câu chuyện tình tinh khôi đã đủ chứa đựng tính nhân văn, các xử lí đầy tính nghệ thuật. Điều lạ ở chỗ điện ảnh Việt Nam từng thành công khi đi theo hướng trên qua những phim như: Đến hẹn lại lên, Cánh đồng hoang, Mối tình đầu… nhưng một sự “đứt gãy” thiếu kế thừa đã khiến điện ảnh Việt Nam sa dần vào phim thị trường nhàm và nhạt.

BTC không nói rõ LHP lần thứ II có tổ chức hay không nhưng nếu điện ảnh Việt Nam không đến tầm chuyên nghiệp cộng với cách tổ chức vội vàng như LHP vừa qua rõ ràng thà không nên tổ chức LHP còn hơn.

HÀM ĐAN

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

GIẢI BÓNG ĐÁ U21 QUỐC TẾ BÁO THANH NIÊN 2010: NÂNG TẦM CỐNG HIẾN

Theo như thông lệ, sau mỗi vòng chung kết giải bóng đá U21 báo Thanh niên sẽ diễn ra Giải U21 quốc tế Báo Thanh Niên. Năm nay giải lần thứ tư sẽ diễn ra từ ngày 23 đến 31-10 trên SVĐ Thống Nhất (TP Hồ Chí Minh). Ngoài hai đội tuyển chủ nhà là U21 báo Thanh niên và U19 Việt Nam, giải còn quy tụ được 4 đội bóng trong khu vực Đông Nam Á là: U21 Xin-ga-po, U21 Ma-lai-xi-a, U21 Thái Lan và U21 Mi-an-ma. Phân định thắng thua là điều dĩ nhiên trong một giải đấu, song điều người hâm mộ mong muốn là được xem các cầu thủ thi đấu hết mình, đúng tính chất của một giải đấu “trẻ”.

HLV Đinh Văn Dũng đã tiết lộ với báo giới mục tiêu của đội U21 báo Thanh niên là lọt vào vòng bán kết. Đây là một mục tiêu vừa sức khi những đối thủ dự giải đều có thực lực ngang tầm nhau và động lực trong thi đấu cũng đang lên cao. Theo dự đoán của các chuyên gia “tứ hùng” giải đấu sẽ là: U21 báo Thanh niên, U21 Xin-ga-po, U21 Ma-lai-xi-a và U21 Thái Lan.

Kết quả hai trận đấu đã diễn ra vào chiều ngày 23-10 giữa U21 Xin-ga-po và U21 Ma-lai-xi-a (1-1), U 21 báo Thanh niên và U21 Mi-an-ma (4-1) phản ánh đúng thế trận và trình độ các đội tuyển. Song đằng sau hai trận đấu trên, có thể thấy các đội bóng thi đấu khá thận trọng. Nguyên nhân lớn nhất có lẽ trách nhiệm về màu cờ sắc áo khiến sức ép thắng thua đè nặng lên đôi chân các cầu thủ. Vì vậy, phần lớn thời gian hai trận đấu đều diễn ra tẻ nhạt.

Bất cứ giải đấu bóng đá trẻ nào đều đặt mục tiêu là phát hiện tài năng trẻ. Giải bóng đá quốc tế U21 báo Thanh niên luôn là sân chơi để những tài năng trẻ trong khu vực cất cánh ở những sân chơi lớn như Seagame, AFF Cup, Asian Cup… Cho nên, nếu cứ thi đấu cầm chừng chỉ để an toàn mà không rèn luyện, phô diễn tài năng thì chẳng hoá ra giải đấu trẻ chỉ để các đội đọ thắng thua đơn thuần. Và nếu như cần thưởng thức những trận cầu tính ăn thua cao, khán giả chỉ cần ngồi ở nhà xem Ngoại hạng Anh hay Champions League là đủ. Bung hết sức thi đấu, thể hiện tài năng, qua đó nâng tầm cống hiến giải đấu trẻ. Đó là điều người hâm mộ tại giải đấu bóng đá quốc tế U21 báo Thanh niên.

HÀM ĐAN

Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2010

LIÊN HOAN PHIM QUỐC TẾ VIỆT NAM LẦN THỨ I: "THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP?"

Liên hoan phim quốc tế Việt Nam lần thứ I (gọi tắt là LHP) sắp đến “giờ G”. Sự chờ đợi của những người điện ảnh Việt Nam đang dần nóng lên khi họ sắp được thưởng thức những bộ phim của những nền điện ảnh tiên tiến, được tiếp xúc với những thần tượng ngỡ không bao giờ được thấy ở đời thực. Bên cạnh những niềm hi vọng LHP thành công tốt đẹp vẫn còn đó bộn bề nỗi lo.

Chuẩn bị chưa “chuyên”!

Nếu đòi hỏi một LHP lần đầu tiên được tổ chức ở một nền điện ảnh kém phát triển như Việt Nam lại hoàn hảo từ A đến Z như ở các LHP Âu-Mỹ là điều không tưởng.

Nhìn khách quan, những đơn vị tổ chức cũng đã có nhiều cố gắng để LHP đạt đến tầm “chuyên nghiệp”. Trước tiên, thời điểm tổ chức LHP được đánh giá là tương đồng với giai đoạn phát triển nhanh của điện ảnh Việt Nam biểu hiện qua lãi ròng nhờ bán vé và phản hồi tích cực từ dư luận. Ban tổ chức (BTC) LHP cũng có tinh thần cầu thị khi chủ động đi Đông, đi Tây học tập các nước bạn như: đề cao tính chất “festival” (liên hoan) hơn là việc thi thố thắng thua và không thương mại hóa LHP khi hạ giá vé hết mức. Công tác truyền thống cũng đặc biệt được coi trọng khi thông tin sớm cho các đơn vị báo chí, phát tờ rơi tại các rạp phim và đặc biệt lập một website: http://www.vniff.com không chỉ đẹp về giao diện mà hơn hết là có tất cả thông tin cần biết về LHP.



Bên cạnh mặt tích cực, những hạt “sạn” trong công tác chuẩn bị lại có vẻ lộ ra nhiều hơn những ưu điểm. Dù kế hoạch tổ chức LHP đã được công bố hơn một năm trước nhưng có vẻ LHP cũng giống nhiều sự kiện ở nước ta là… nước đến chân mới nhảy! Chẳng hạn do thời gian gấp gáp, BTC không kịp tổ chức Hội chợ phim. Nghiêm trọng hơn, ngày 13-10 (còn 4 ngày tới ngày khai mạc), báo điện tử Vietnamnet dẫn lời đạo diễn Hà Sơn cho biết ông chưa nhận được giấy mời của BTC về việc Trung úy tham dự LHP trong khi thông tin về việc bộ phim chính thức dự LHP đã đăng tải trên website của LHP trước đó hơn một tuần. Giả dụ đoàn làm phim Trung úy từ chối không dự LHP thì khi đó nhiều khả năng nước chủ nhà mất một suất dự thi hạng mục phim truyện nhựa.

Nét mới của LHP sự liên kết giữa cơ quan quản lý là Cục Điện ảnh với các doanh nghiệp chuyên tổ chức sự kiện và truyền thông là công ty BHD và Tập đoàn truyền thông Việt. Điều này tránh cho Cục Điện ảnh phải trực tiếp tham gia nhiều việc sở đoản. Thế nhưng, việc giao phó cho đơn vị tư nhân mà thiếu kiểm tra, đôn đốc đã khiến hiệu quả truyền thông không tốt. Ngoài việc phát tờ rơi cho người đến xem phim ở rạp, lẽ ra, cần chú ý đến những đối tượng ít có cơ hội thưởng thức điện ảnh. Không thấy poster LHP dán ở các cơ quan, trường học hay treo băng-rôn về LHP ở các trục đường chính ở Hà Nội. Vì thế, tận ngày 15-10, không ít sinh viên Trường đại học sân khấu điện ảnh Hà Nội liên tục liên lạc với chúng tôi hỏi thông tin về liên hoan phim. Ngay cả với cánh phóng viên, không thấy BTC gửi địa chỉ website LHP để các nhà báo khai thác thông tin. Nếu không có nguồn tin riêng cung cấp, chúng tôi chắc cũng không biết website về LHP đang tồn tại.



Ngoài ra, sự tổ chức đã thiếu khoa học lộ ra từ đâu khi địa điểm các sự kiện của một festival điện ảnh lại quá xa nhau, trong khi thời gian trình chiếu của các phim thì lại trùng hoặc sát giờ nhau. Công tác an ninh cho LHP cũng làm nhiều đặt dấu hỏi, nhất là khi sẽ có ba triển lãm ảnh, hai chiếu phim và các giao lưu với minh tinh như Ngô Ngạn Tổ (Hồng Kông) ở ngoài trời. Nếu xảy ra sự cố đáng tiếc nào đó, chắc chắn uy tín của LHP sẽ chết từ trong “trứng nước”.

Việc chuẩn bị chưa chuyên nghiệp của BTC, nhiều người đã lường trước. Điều những người yêu điện ảnh mong là cần rút kinh nghiệm trong công tác chuẩn bị để làm tốt hơn ở lần thứ II, tránh đi theo vết xe đổ của một vài sự kiện văn hóa tầm “quốc tế” tổ chức đến lần thứ ba mà vẫn chẳng bằng lần đầu.

Kì vọng ở chất lượng chuyên môn

Công tác chuẩn bị tuy quan trọng nhưng không phải là tất cả để quyết định sự thành công của LHP. Các hoạt động chuyên môn của LHP chưa diễn ra thì chưa thể nói LHP thành công hay thất bại.

Tuy tính chất là festival nhưng điều nhiều người mong đợi nhất vẫn là kết quả của các hạng mục giải thưởng. Theo như thông lệ các LHP, Giải cống hiến sẽ được công bố trước khi LHP khai mạc. Giải cống hiến của LHP được loan ra khiến mọi người đều hai lòng khi thuộc cố đạo diễn, NSND Hồng Sến (1933-1995)-đạo diễn tiêu biểu nhất của điện ảnh cách mạng Việt Nam gắn với những bộ phim kinh điển như: Cánh đồng hoang, Mùa gió chướng, Nhiệm vụ hoa hồng, Chiến trường chia nửa vầng trăng…

Ngoài hai giải thưởng hỗ trợ các nhà làm phim là Giải thưởng NETPAC (Mạng lưới quảng bá điện ảnh châu Á), Giải thưởng hỗ trợ hậu kỳ - Technicolor Châu Á, về những hạng mục tranh giải chính, BTC tỏ ra khôn ngoan khi không “bày” quá nhiều hạng mục giải thưởng “hoành tráng” mà chỉ tinh gọn ở ba hạng mục: phim truyện, phim tài liệu, phim ngắn kèm theo là giải cho Đạo diễn xuất sắc nhất, Nam diễn viên xuất sắc nhất và Nữ diễn viên xuất sắc nhất. Ban giám khảo ở các hạng mục đều là những người giỏi chuyên môn như đạo diễn Người Mỹ trầm lặng Phillip Noyce, đạo diễn Bao giờ cho đến tháng Mười Đặng Nhật Minh… (phim nhựa), điều người ta hi vọng là sự công tâm của ban giám khảo để trao giải cho những tác phẩm xứng đáng.

Các bộ phim tranh giải đều là những bộ phim chỉ đến từ châu Á nhưng chính điều này tạo ra cơ sở ngang bằng tránh tình trạng quá chênh lệch chất lượng nghệ thuật giữa cá phim. Theo dự đoán của những người sành điện ảnh, nước chủ nhà nhiều khả năng sẽ giành giải ở hai hạng mục là phim tài liệu và phim ngắn.

Những sự kiện bên lề LHP cụ thể là ba tọa đàm và một hội thảo về phim 3D cũng sẽ thu hút nhiều người quan tâm. Điều mà ai cũng lo ngại là những hội thảo dự định tổ chức với những cái tên nghe rất kêu như: Diễn đàn Giải pháp tăng cường sản xuất phim Việt Nam, Xây dựng nền công nghiệp điện ảnh Việt Nam sẽ bàn về điều gì mới mẻ và thiết thực hay chỉ để “xôm trò” cho LHP, kết quả tọa đàm sẽ chuyển đến cơ quan nào và quan trọng là có tác động nào không tới đường lối chính sách giúp điện ảnh nước nhà tăng tốc?

Tăng tốc nền điện ảnh, khẳng định đẳng cấp trên “bản đồ” quốc tế bằng những bộ phim có tính nghệ thuật cao hoặc có doanh thu lớn chính là con mục tiêu của điện ảnh Việt Nam và điều này, về lâu về dài, sẽ giúp LHP có sức hút các nền điện ảnh hàng đầu thế giới chủ động tham dự chứ không cần nhọc công mời mọc như hiện nay.

BOX:

Diễn ra từ ngày 17 đến 21-10, LHP quốc tế Việt Nam lần thứ I có 22 bộ phim tranh giải và 45 phim trình chiếu giới thiệu đến từ 23 quốc gia. Lễ khai mạc và lễ bế mạc trao giải lễ sẽ được tường thuật trực tiếp trên VTV1 vào 18 giờ 30. Vé khai mạc và bế mạc bán tại Megastar (Tầng 6, Tòa nhà Vincom,191 Bà Triệu, Hà Nội) và Trung tâm chiếu phim Quốc Gia (87 Láng Hạ, Hà Nội). Vé phim bán tại các cụm rạp : Megastar, Trung tâm chiếu phim quốc gia, Platinum Cineplex (Tầng 4, tòa nhà The Garden, Mễ Trì, Từ Liêm, Hà Nội) và tại trụ sở Liên hoan Phim ở Nhà Hát Lớn (1 Tràng Tiền, Hà Nội). Người yêu điện ảnh có thể vào trang website: http://www.vniff.com để cập nhật lịch chiếu phim và các thông tin khác.

HÀM ĐAN

Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

BÌNH CHỌN... CARDVISIT!!!

Cái nghề của tui thì vô cùng quảng giao, thế nên không thể thiếu cái em Cardvisit. Sau một thời gian "tán tỉnh", năn nỉ i ôi đã được một nường họa sĩ nhận đì-zai free hào hiệp (nợ tiền trả dễ, nợ tình trả thế lào đây???:)). Nàng đì-zai mấy mẫu đẹp nong nanh khiến khổ chủ băn khoăn vò đầu bứt tai. Thui, đành nhờ bà con gần xa góp ý (Dù nhiều khả năng rơi vào bi kịch đẽo cày giữa đường!!!). Tất cả có 5 mẫu kể cả sơ khảo và chung khảo. Các đồng chí chỉ cần pm ở duới mục comment là ok. Tks trước

Đã có 3 người có comment "miệng":

- Tác giả Phương Linh chọn 1
- Đ/c Vân Chi: chị họa sĩ chọn 1
- Mẹ 2 người đẹp chọn 3

Những người tiếp theo cm qua YM:

- Đ/c Hưng: 2
- Đ/c Huyền Anh: 3
- Đ/c Hải: 1
- Đ/c Hạnh: 1
- Đ/c Bình: 1
- Đ/c Phương: 1
- 1 bác Đại tá: 1
- Blogger Tà Ảnh: 1 
Lời cuối cảm ơn tha thiết tới đồng chí/họa sĩ Lê Cẩm Phương Linh!


4 mẫu đầu tiên (sơ khảo)

3 mẫu cuối (gồm 2 mẫu ở dưới cùng và thêm mẫu mới):

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

SÁCH BẢN ĐẦU TIÊN...

Đang nợ bài tùm lum: nợ báo nhà, báo viết thuê, báo blog (bài phim lịch sử) nhưng vẫn cố rặn ra mấy chữ trên blog để sống và học tập khẩu hiệu: "Không nên hoãn cái sự sung sướng lại". Cái sung sướng ở đây là vừa mua được sách cũ. Cũ nhưng hay và đặc biệt hơn đều là bản in lần đầu tiên-khổ chủ có thói quen mua sách bản in lần đầu tiên.

Muốn làm gì tôi thì làm (J.C. Oates) - NXB HNV 94 (480 trang). Hơi khó hiểu vì chuyện số trang. Nguyên tác cuốn này là 563 pages. Hụt kha khá đây! Cuốn này tái bản năm 01 chia làm 2 tập. Tra trong dữ liệu Thư viện quốc gia xem số trang thì mỗi tập đều 442 trang tức 884 trang trọn bộ. Có vấn đề j đây??? Rảnh rỗi gặp bác dịch giả Vũ Đình Bình mới được. Hmmm

Phê bình văn học Trung Quốc đương đại (T.M. Sơn tuyển, dịch) - NXB KHXH 04. Đáng chú ý là các bài viết về tiểu thuyết

Văn học so sánh-Nghiên cứu và triển vọng-05. Các bài só sánh đi vào các ví dụ cụ thể lại dở hơn các bài so sánh các vấn đề lí luận khái quát hơn. Thích bài của bác Trần Ngọc Hiếu (tức Hải Ngọc).

Văn hóa học (Đoàn Văn Chúc)-97. Tác giả là một người đáng trọng lúc sinh thời. Cuốn sách tuy không phải là chuyên luận có hệ thống nhưng mỗi bài đều đi khá sâu vấn đề đặt ra.

A. Zorba-Con người hoan lạc (D. Tường dịch)-89. Cuốn này tái bản năm 06. Nhưng còn có cuốn cỏ hơn là A.Z con người chịu chơi (chắc là in trong xì gòn) Đã đọc cách đây 2 năm. Mua để chơi!!!

Sáng tạo và giao lưu (Phạm Vĩnh Cư)-04. Đã đọc từ lâu sau khi chôm sách từ Đ. Không thích sách này, nói chung tầm thầy Cư phải viết hay hơn những gì có trong cuốn sách. Mua để chơi!!!

Chị em gái (Stéphane Denis)-07 Đang đọc, chưa có nhận xét...

Mười hai truyện phiêu dạt (G.G. Marquez)-95 . Gặm nhấm từ từ...

....

Nhắn nhe các bloggers: Bác nào có cuốn Ký giả chuyên nghiệp (John Hohenberg), Hiện đại thư xã, Sài Gòn, 1974) thì ới một tiếng dưới mục comment vì khổ chủ đang cần mua. Đương nhiên là sách in chứ không phải sách copy. Nếu có 2 cuốn thì càng tốt.:) Thêm hình (chôm từ sachxua.net):

    

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

VỀ PHIM LỊCH SỬ....

Đang rất bận nên chưa tìm hiểu sâu về phim lịch sử để viết bài tử tế nhưng có mấy ý kiến sau đây: (sau này viết rồi sẽ đăng dưới mấy ý kiến này và thay nhan đề)

Chuyện phim lịch sử ta giống Tàu là điều đương nhiên vì: phim trường, đạo cụ của ta vừa không có và không xác định được chính xác thực tế nên mượn của người ta thì không giống mới là lạ. Nên nếu nhìn điểm này mà vu cho các nhà làm phim tội "thân Tàu" thì những người lớn tiếng phê phán cần im mồm lại.

Đằng sau cái việc phim lịch sử là chuyện chính trị. Ai chả biết thời điểm này rất nhạy cảm. Nhưng cần phân biệt giữa cái việc mấy nhà làm phim Tàu không hiểu rõ lịch sử nước ta và dẫn đến một kịch bản xa lạ; hay là cố tình "xâm lăng văn hóa". Cần phải phân biệt rõ: vô tình hay cố ý???

Về phía mấy ông doanh nghiệp bỏ tiền làm phim, cũng cần phân biệt: đâu là ý muốn cung tiến và đâu là trò đánh bóng thương hiệu.Hay là cả hai đều 50-50!!!

Hai điều này, thực ra rất khó để phân biệt vì nó nằm trong những ý nghĩ cá nhân làm sao có thể phân tích. 

Tội vạ lớn nhất vẫn là các cơ quan quản lí. Chỉ có thể nói một chữ: ngu! Không có chính sách đầu tư làm phim lịch sử, đến gần Đại lễ mới hô hào làm. Sau khi đã "xã hội hóa" làm phim lịch sử thì lại không kiểm soát quá trình làm dẫn đến những chuyện rối rắm như hiện nay. 

Hoan nghênh các bác lên tiếng chống phim vỏ Việt ruột Tàu. Nhưng phương pháp chống của các bác có vấn đề, nó nằm ở thái độ bài Tàu triệt để mà không tính đến tính nghệ thuật của phim. Điều này giống như những năm Đổi mới. Những người muốn thực thi Đổi mới dùng những biện pháp độc tài. Điều này khiến cho những người quan sát bên ngoài nghi ngờ thực tâm của những người Đổi mới. Nên lai tỉnh, lai tỉnh ở phương pháp!