Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

CARLES PUYON: NGƯỜI HÙNG THẦM LẶNG!

Các-lét Puy-on luôn được xếp vào diện cầu thủ… xấu trai nhất với mái tóc xù như búi rơm trên một khuôn mặt nhàu. Thế nên, anh chẳng “nổi” bằng các hậu vệ đẹp mã và hào hoa cùng thời như Ra-mốt, Te-ri, Câu, Nétx-ta… Nhưng xét về tài năng anh không hề thua kém; và nếu tính số danh hiệu, những tên tuổi “hot” kia chỉ đáng “xách dép” cho Puy-on.

Là người xứ Ca-ta-lăng, như mọi cậu bé có ước mơ gia nhập “gã khổng lồ” Barcelona; vào năm 1995 vừa tròn 17 tuổi, Puy-on gia nhập đội trẻ của câu lạc bộ này với vị trí hậu vệ phải. Song, vị trí trung vệ mới làm nên tên tuổi Puy-on. Từ đây, anh nổi lên như thủ lĩnh mới của đội bóng Barcelona thời “hậu L.Van Gaal”. Chiến tích Barcelona ở La Liga và Champions League 5 năm gần đây, ngoài sự đóng góp của hàng tiền vệ siêu kĩ thuật và hàng tiền đạo “nguyên tử”, còn là hàng thủ vững chắc dưới sự chỉ huy thầm lặng của trung vệ - đội trưởng Puy-on.

Trên đấu trường quốc tế, sau những vấp ngã đau đớn ở Euro 2004 và World Cup 2002, 2006; cuối cùng, quả ngọt đã đến với Puy-on khi Tây Ban Nha đã đăng quang Euro 2008.

Kì World Cup 2010 ở Nam Phi, Puy-on dẫu không còn trẻ vẫn được ông Bốtx-quê tin tưởng giao cho suất đá chính. Không thể nói Puy-on đã chơi suất sắc như Ca-na-va-rô năm 2006 nhưng ít nhất Puy-on đã thi đấu “tròn vai”. Anh không mắc những sai lầm tai hại, phối hợp bọc lót tốt với Pích-kê và như thường lệ, tinh thần thi đấu quên mình giúp cho những ai yêu Tây Ban Nha cảm thấy vững tâm.

Trận bán kết với “binh đoàn tăng” Đức là một thử thách cam go ngay cả với chiến binh lão luyện như Puy-on. Với kinh nghiệm dạn dày, anh đã “bắt chết” tay săn bàn Klâu-dơ. Điều đặc biệt với Puy-on trong trận đấu nghẹt thở này là anh có bàn thắng thứ 3 cho đội tuyển quốc gia. Phút 73, Tây Ban Nha được hưởng phạt góc, Puy-on đánh đầu dũng mãnh ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu. Sức ép tấn công nhằm tìm bàn gỡ hòa của Đức ở những phút còn lại là khủng khiếp. Nhưng Puy-on vẫn cùng với các đồng đội giữ vững cách biệt mong manh.

Kết quả trận chung kết vẫn còn ở thì tương lai song với tất cả những gì đã làm được, cái tên Puy-on xứng đáng được ghi nhớ như là một trong những trung vệ bóng đá xuất sắc đầu thế kỷ 21.

HÀM ĐAN

Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010

DIEGO FORLAN: NGÔI SAO SÁNG MUỘN!

Năm 2010, có thể xem là một năm thành công của tiền đạo Đi-ê-gô Phóc-lan. Với câu lạc bộ Atlético Madrid, anh ghi cả 2 bàn trong chiến thắng 2-1 trước Fulham (Anh) tại chung kết Europa League. Đó là phần thưởng muộn mằn cho tiền đạo đã 31 tuổi và từng lận đận trong màu áo Manchester United và Villarreal (Tây Ban Nha). Ở vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ, Phóc-lan ghi 7 bàn giúp U-ru-goay đến Nam Phi thông qua suất play-off. Bước vào kì World Cup lần thứ 19, Phóc-lan chính là ngôi sao lớn nhất, là niềm hi vọng của “cựu vương” U-ru-goay.

Bằng tốc độ, kĩ thuật, khả năng dứt điểm toàn diện, số 10 của U-ru-goay đã không phụ sự kì vọng của các fan. Anh lập cú đúp trong chiến thắng 3-0 trước chủ nhà Nam Phi. Chiến thắng bản lề này đưa U-ru-goay xếp đầu bảng đấu có sự góp mặt của á quân Pháp. Phát hiện mới ở Phóc-lan tại giải đấu này chính là khả năng kiến tạo; đường chuyền dọn cỗ cho người đá cặp Xu-a-rét đã khiến “những con hổ châu Á” Hàn Quốc về nước sớm.

Trận tứ kết với “những ngôi sao đen” Ga-na, Phóc-lan chơi xuất sắc khi ghi 1 bàn trong 2 hiệp chính và là người đầu tiên thực hiện màn “đấu súng” căng như dây đàn. Chiến thắng đã mất “vui” khi Xu-a-rét – người đá cặp ăn ý với Phóc-lan bị truất quyền thi đấu sau một tình huống “chơi bóng chuyền”.

Cặp “song sát” “mỗi người một ngả” đồng nghĩa với cơ hội lọt vào trận chung kết chỉ còn là hy vọng mong manh khi đối thủ là “những người Hà Lan bay”. Một mình cô độc trên hàng công, ngỡ tưởng Phóc-lan sẽ “lạc lối” trước hàng thủ Hà Lan chơi kín kẽ thì anh đã gỡ hòa 1-1 bằng một bàn thắng “để đời” từ cú sút chân trái đẳng cấp. Nhưng đó chưa phải là điều đáng khen nhất về Phóc-lan trong trận bán kết; trong trận đấu này, anh chứng minh mình là thủ lĩnh đích thực khi dẫn dắt lối chơi, là điểm tựa tinh thần cho của tập thể có trình độ tầm trung và đã bị dẫn tới 2 bàn. Nếu trận đấu có thêm vài phút nữa, không khéo U-ru-goay đã có thể gỡ hòa 3-3, tinh thần quật khởi của U-ru-goay dưới sự chỉ huy của đội trưởng Phóc-lan (thay cho Lu-ga-nô bị chấn thương) là một minh chứng cho sức mạnh tinh thần của U-ru-goay.

Dù không thể lọt vào chung kết như 60 năm trước nhưng Phóc-lan có thể tự hào khi vượt qua thành tích lọt vào tứ kết của người cha Páp-lô Phóc-lan tại World Cup 1966. “Con hơn cha là nhà có phúc” – nếu bóng đá U-ru-goay có thêm những tài năng như Phóc-lan, lần thứ 3 xưng vương tại World Cup không phải là chuyện nói chơi.

HÀM ĐAN

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

ÁO DÀI NHÌN TỪ HÀ NỘI

Qua mấy tấm hình chụp những quý bà Tonkin ngồi trên sập hút thuốc hồi người Pháp mới đặt Hà Nội là thủ phủ Liên bang Đông Dương đến vô vàn ảnh chân dung “gái mới” vén liễu Bờ Hồ hồi Mặt trận bình dân, đủ giúp đám cháu chắt bây già các cụ hình dung sự tiếp biến bất ngờ và tuyệt diệu từ áo ngũ thân đến áo dài Le mur do ông họa sĩ Nguyễn Cát Tường vẽ kiểu ở hiệu may phố Hàng Da.

Như bao điều mới mẻ và mang tiếng “lai căng”, “thời thơ ấu” của áo dài không thi vị như hình ảnh “tóc dài, tà áo vờn bay” (Ngày xưa Hoàng thị) đi vào thơ, nhạc sau này. Riêng cách gọi người vận áo dài là “gái mới”, “gái tân thời” cũng biển hiện thái độ xách mé. Có giai thoại kể rằng: một bà nạ dòng không hiểu do ghen tuông hay vì ngứa mắt đã hùng hổ xé rách áo dài “gái tân thời” ngay trên một con phố Hà Nội.

Nhờ sự đỡ đầu của lớp người Âu hóa cuồng nhiệt như hình mẫu họa sĩ Typn trong Số đỏ; dần dà, áo dài được phái đẹp chuộng khắp ba kì. Nguyên do sâu xa để áo dài chinh phục giới nữ có phần hơi tế nhị. Áo dài thoạt nhìn thì kín đáo, đoan trang; song nếu nhìn nghiêng thì đường cong đặc ân của nữ tính khơi gợi thấp thoáng. Áo dài ra đời, vô hình trung đáp ứng tâm lí thầm kín của phụ nữ là muốn phô bày vẻ đẹp thân thể trong một xã hội nông nghiệp Nho giáo mấy nghìn năm lảng tránh chuyện sắc giới đang chuyển đổi giá trị và hình mẫu thẩm mĩ.

Hơn bảy mươi năm dòng thời gian trôi, ở Hà Nội, kiểu mẫu áo dài không mấy thay đổi. Những cải tạo trang phục này đều diễn ra ở mảnh đất phương Nam. Ở Sài Gòn, hơn bốn muơi năm trước, kiểu may áo dài với cách ráp tay raglan ra đời. Cách ráp này đã giải quyết được những nếp nhăn thường xuất hiện hai bên nách; đồng thời, cải biến ở chỗ hàng nút cài được bố trí chạy từ dưới cổ xuống nách, rồi kế đó chạy dọc một bên hông. Cũng vào thời gian này, cuộc cách mạng thay đổi hình dáng áo dài xảy ra, đầu trò là “bà đầm thép” Trần Lệ Xuân chưng áo dài “cổ thuyền”, áo dài gilet cho chị em Nam phần đua đòi theo cũng không mấy người hưởng ứng. Vẻ đẹp hài hòa, có chừng mực của áo dài Hà Nội xưa khó lay chuyển được. Sự khác của áo dài Sài thành có chăng là ở màu sắc sặc sở, chất liệu nhẹ phù hợp với xứ quanh năm nắng nôi.

Vốn là thành phố có tính mở, tận đầu thế kỷ XXI, ở Sài Gòn, thỉnh thoảng vẫn thấy xuất hiện vài bộ thiết kế các dài “lạ mắt” trên sàn thời trang hay bìa tạp chí. Nhiều nhà thiết kế áo dài có tiếng đồng loạt lên tiếng phủ nhận những cách tân, mà chỉ xem là các bộ thiết kế thời trang lấy cảm hứng từ áo dài. Công việc hiện nay của các nhãn hiệu áo dài nổi tiếng chỉ là “tô son điểm phấn” lên thiết kế đã thành khuôn mẫu cổ điển của các tiền nhân.

Như thủa xưa, thị dân mặc áo dài nhiều hơn người dân quê. Ở quê, họa hoằn lắm cô thôn nữ lam lũ mới ngơi tay đồng áng mặc áo dài đi chơi hội. Ở đô thị, kiều nữ đến trường, đến sở làm, đi tiếp khách mặc áo dài nhiều khi lại được nhiều ánh mắt mày râu chú ý hơn những hàng hiệu này nọ. Thế nên, có người còn mắc chứng “nghiện”, hễ ra đường là mặc áo dài.

Hà Nội nay không khốn khó đến độ chỉ mặc áo dài ở vài dịp trọng đại. Trong tủ quần áo con gái Hà thành không thể thiếu một bộ áo dài. Chẳng mấy khi được diện nên dù gia cảnh có thế nào thì chị em không tiếc tiền sắm một chiếc cho “tử tế”. “Tử tế” hiểu là đẹp, cái đẹp nếu mua được thì không rẻ. Không ai ra tiệm may áo dài yêu cầu may một bộ vừa đẹp, vừa rẻ như đi mua đồ điện tử. Cũng không ai đi sắm áo dài may sẵn vì áo dài tính cá nhân rất cao: mỗi chiếc chỉ may cho một người; người đi may lấy số đo thật kỹ; may xong phải qua một lần mặc thử để sửa mới hoàn thiện. Người Hà Nội vốn kĩ tính trong chuyện mặc nên dễ dàng bỏ vài triệu và khoảng thời gian tới hai tháng để sở hữu một bộ áo dài ưng ý.

Một bộ áo dài đẹp ngoài chuyện chất liệu, kĩ thuật may thì các họa tiết trang trí trên áo dài đặc biệt coi trọng. Các trang phục nữ giới cùng khu vực như Kimono của Nhật hay Hanbok của Triều Tiên được người ta xem là một tác phẩm nghệ thuật cũng bởi vẻ đẹp và kỹ thuật xử lí các họa tiết.

Vào các tiệm áo dài Hà Nội, để trang trí các họa tiết, phổ biến nhất là người ta thường vẽ lên áo dài bằng một dung môi đặc biệt. Ưu điểm của kỹ thuật này là thực hiện nhanh và không nhăn vải và giá thành rẻ. Nhưng chính điều này đã làm cho vẻ đẹp áo dài xuống cấp bởi một bộ áo dài được vẽ thì nghiễm nhiên trở thành một tác phẩm hội họa. Không một họa sĩ nổi tiếng nào lại vẽ mẫu áo dài cho nên áo dài vẽ chủ yếu là từ những họa sĩ nghiệp dư. Sẽ chẳng lạ nếu khách hàng nhìn thấy hình ảnh phố cổ bên nguyên xi lên tà áo qua cách thức sao chép theo kiểu soi gương. Hội họa cần có một sự phản ánh hiện thực có chiều sâu mới làm nới rộng chiều kích thẩm mĩ. Kĩ thuật thêu truyền thống, đính cườm hiện đại mới chính là đưa tính thẩm mĩ áo dài tiến thêm một bước. Hiển nhiên, vai trò của nhà thiết kế thời trang trong việc lựa chọn họa tiết gì và bố trí ở đâu trên tà áo dài để tôn lên vẻ đẹp của người mặc.

Xem ra trên bộ áo dài đã định hình, tưởng yên ổn còn bao điều ngổn ngang để những người gắn bó với quốc phục dồn tâm huyết hoàn thiện vẻ đẹp trang phục quê hương bởi đi tận cùng vẻ đẹp dân tộc ta sẽ hòa nhập với thế giới.

HÀM ĐAN

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

URUGUAY - GHANA (1H30 A.M 3-7)

“Ngựa ô” đọ tài

Sở dĩ gọi U-ru-goay và Ga-na là “ngựa ô” vì cả hai đội đều không được đánh giá cao nhưng lại lọt tới tận tứ kết. Con đường góp mặt trong nhóm “bát hùng” có khác nhau nhưng ít nhiều được “trải hoa” khi các đối thủ (nhất là ở vòng nốc-ao đầu tiên) chưa phải là các “đại gia”.

Đây là một trận đấu của hai đội chỉ ở dạng tầm trung thế giới nhưng sẽ hấp dẫn. Thứ nhất, “phần thưởng” cho kẻ chiến thắng là điều mà cả hai đội đều khao khát. Lần gần nhất U-ru-goay lọt vào bán kết cách đây tròn 40 năm. Với Ga-na, họ sẽ là đội bóng Phi châu đi xa nhất ở sân chơi World Cup. Ngoài niềm vinh dự vì màu cờ sắc áo, có lẽ hành trình ở World Cup của hai chú “ngựa ô” sắp chấm dứt. Vòng bán kết ư? “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”; bởi đối thủ tương lai là Đức hoặc Ác-hen-ti-na quá mạnh. Thứ hai, phong cách thi đấu của hai đội khác nhau “một trời một vực”. U-ru-goay luôn nổi bật với kỹ thuật và khả năng “dội bom” của cặp “song sát” Phóc-lan và Su-a-rét. Trái lại, Ga-na có thể lực châu Phi tuyệt vời làm nền tảng cho lối chơi nhanh, tốc độ; ưu điểm mới của Ga-na là ít nhiều có tính tổ chức, biết chọn thời điểm công hay thủ hợp lí – thành quả “nhào nặn” của HLV người Xéc-bi-a M. Ra-dê-vắc.

Bài học thua trận do đua sức với Ga-na ở hiệp phụ của Mĩ vẫn còn hiển hiện. Vì vậy, U-ru-goay muốn thắng họ sẽ phải giải quyết trận đấu trong 90 phút. Điều này là khả thi vì chất lượng đội hình của U-ru-goay hơn Ga-na và kinh nghiệm thi đấu là điều mà đội bóng Nam Mỹ vượt trội so với đội bóng châu Phi.

Dự đoán: U-ru-goay thắng 2-1

HÀM ĐAN

URUGUAY - GHANA (1H30 A.M 3-7)

“Ngựa ô” đọ tài

Sở dĩ gọi U-ru-goay và Ga-na là “ngựa ô” vì cả hai đội đều không được đánh giá cao nhưng lại lọt tới tận tứ kết. Con đường góp mặt trong nhóm “bát hùng” có khác nhau nhưng ít nhiều được “trải hoa” khi các đối thủ (nhất là ở vòng nốc-ao đầu tiên) chưa phải là các “đại gia”.

Đây là một trận đấu của hai đội chỉ ở dạng tầm trung thế giới nhưng sẽ hấp dẫn. Thứ nhất, “phần thưởng” cho kẻ chiến thắng là điều mà cả hai đội đều khao khát. Lần gần nhất U-ru-goay lọt vào bán kết cách đây tròn 40 năm. Với Ga-na, họ sẽ là đội bóng Phi châu đi xa nhất ở sân chơi World Cup. Ngoài niềm vinh dự vì màu cờ sắc áo, có lẽ hành trình ở World Cup của hai chú “ngựa ô” sắp chấm dứt. Vòng bán kết ư? “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”; bởi đối thủ tương lai là Đức hoặc Ác-hen-ti-na quá mạnh. Thứ hai, phong cách thi đấu của hai đội khác nhau “một trời một vực”. U-ru-goay luôn nổi bật với kỹ thuật và khả năng “dội bom” của cặp “song sát” Phóc-lan và Su-a-rét. Trái lại, Ga-na có thể lực châu Phi tuyệt vời làm nền tảng cho lối chơi nhanh, tốc độ; ưu điểm mới của Ga-na là ít nhiều có tính tổ chức, biết chọn thời điểm công hay thủ hợp lí – thành quả “nhào nặn” của HLV người Xéc-bi-a M. Ra-dê-vắc.

Bài học thua trận do đua sức với Ga-na ở hiệp phụ của Mĩ vẫn còn hiển hiện. Vì vậy, U-ru-goay muốn thắng họ sẽ phải giải quyết trận đấu trong 90 phút. Điều này là khả thi vì chất lượng đội hình của U-ru-goay hơn Ga-na và kinh nghiệm thi đấu là điều mà đội bóng Nam Mỹ vượt trội so với đội bóng châu Phi.

Dự đoán: U-ru-goay thắng 2-1

HÀM ĐAN

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

REPORT: SPAIN – PORTUGAL: 1 - 0

Qua thời “hổ giấy”!

Cuộc nội chiến của bán đảo I-bê-ri-a đã kết thúc giống như nhiều dự đoán, Tây Ban Nha giành vé vào tứ kết, còn Bồ Đào Nha vẫn “ôm” danh hão là đội bóng “đá đẹp cho đời”. Nhưng mỉa mai thay, hôm qua, đội bóng thi đấu phô diễn hơn lại là Tây Ban Nha. Có lẽ, danh xưng “Bra-xin châu Âu” nên sang nhượng lại cho “cuồng phong đỏ” thì hợp lý hơn.

Cũng dễ hiểu vì 6/11 cầu thủ trong đội hình xuất phát của xứ sở đấu bò đã và sẽ là người của Barcelona-đội bóng chơi cống hiến nhất lục địa già. Suốt trận đấu, phong cách Barcelona đã phát huy hiệu quả tối đa. Ngay bàn thắng duy nhất của trận đấu ở phút 63 cũng mang thương hiệu Barcelona từ thời Rô-nan-đi-nhô còn tung hoành. Bàn thắng này xứng đáng là một siêu phẩm y như một pha phối hợp game bóng đá plây xtây-sần. I-ni-etx-ta giữ bóng trước vòng cấm địa, chọc khe tinh tế cho Xa-vi; cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu gẩy bóng sau lưng vừa tầm băng xuống của Vi-la; qua hai lần dứt điểm, anh mới chiến thắng thủ thành Ê-đu-át-đô.

Bồ Đào Nha thua nhưng màn trình diễn của họ không quá tồi. Họ thua vì đơn giản họ là một tập thể không đồng đều về trình độ. Ở hàng thủ, ngoài trung vệ lừng danh R. Các-van-hô thì ba người còn lại chỉ như những hậu vệ học việc, đặc biệt là hậu vệ cánh phải R. Cốt-ta – hay mắc sai lầm và lĩnh thẻ đỏ vì mắc bẫy “kịch sĩ” Cáp-đờ-vi-la. Hàng tiền vệ Bồ Đào Nha như “hàng thừa”. Việc bố trí 3 tiền vệ ở giữa sân theo đội hình 4-3-3 không thể giúp Bồ Đào Nha giữ nhiều bóng để kiểm soát trận đấu hoặc có thể chơi “rắn” để hạn chế lối chơi kỹ thuật của Tây Ban Nha. Khi tuyến phòng ngự từ xa đã vô dụng thì “bức tường” cố thủ không sớm thì muộn cũng sẽ bị “cuồng phong đỏ” cuốn phăng. Rõ ràng, HLV Quây-rốt đã phạm sai lầm chết người về chiến thuật. Lo phòng ngự còn mệt phờ thì nhiệm vụ bơm bóng cho siêu sao C. Rô-nan-đô của các tiền vệ là điều xa vời. Sự bất lực của CR7 thể hiện ở ngôi mắt ngân ngấn lệ và sự bực tức bằng hành động hơi thô là “phun mưa” vào camera. Điểm sáng nhất của người Bồ là “người nhện” Ê-đu-át-đô. Nếu không có anh, thất bại của Bồ Đào Nha hẳn sẽ còn cay đắng hơn.

“Trình” của Pa-ra-goay – đối thủ ở tứ kết, còn kém hơn so với Chi-lê (thua Tây Ban Nha 2 – 1 ở vòng bảng) nên việc “cuồng phong đỏ” lọt vào bán kết là điều dễ như trở bàn tay. Nếu vậy, họ sẽ tái lập thành tích tốt nhất của mình ở các kì World Cup. E rằng, đã đến lúc không nên gọi Tây Ban Nha là “hổ giấy” nữa rồi!

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

REPORT: BRAZIL – CHILE: 3 - 0

Đi lại đường xưa...

Dù Bra-xin thắng 46 trong tổng số 65 lần gặp Chi-lê nhưng nhiều người vẫn lo đội bóng vàng-xanh sẽ gặp khó khi đối đầu với “lữ đoàn đỏ” bởi phong độ ấn tượng của Chi-lê ở vòng bảng. Nhưng, tất cả những gì mà các học trò của Bi-en-xa làm được chỉ dừng lại ở những pha đan bóng “hoa lá” trước vòng 16m 50. Điều họ thiếu là những đường chuyền quyết định làm bất ngờ hàng thủ lão luyện, kiến tạo cho các tiền đạo đối diện với thủ môn J. Xê-da.

Trước người hàng xóm “nhẵn mặt”, Bra-xin nhập cuộc chậm rãi nhưng ý đồ nắm thế tấn công được lộ ra khi họ giành được quyền kiểm soát bóng nhiều hơn. Song, bàn thắng mở tỉ số của Bra-xin không đến từ một pha phối hợp kĩ thuật mà từ phá đánh đầu đơn giản từ pha phạt góc của trung vệ Gioan (số 4) ở phút 35. Bị dẫn bàn nên Chi-lê vùng lên tấn công hòng tìm bàn gỡ trước giờ nghỉ. Khi những pha lên bóng chưa tạo được sức ép thì Chi-lê đã nhận thêm một bàn thua từ pha phản công sắc sảo của Bra-xin chỉ sau bàn thua thứ nhất 3 phút. “Bộ ba huyền ảo” Rô-bi-nhô, Kaka và Pha-bi-a-nô phối hợp ăn ý, Pha-bi-a-nô (sô 9) dễ dàng ghi bàn sau khi lừa qua thủ môn C.Bra-vô.

Sang hiệp 2, Chi-lê dồn đội hình tìm thêm bàn thắng rút ngắn tỉ số. Cũng như các trận đấu trước, cặp trung vệ Lu-xi-ô (đang chơi Inter Milan) và Gioan (chơi cho AS Roma) vững chắc như một hàng thủ can-tê-na-xi-ô chính hiệu. Khi Chi-lê mải “vẽ vời” ở phần sân đối phương bỏ ngỏ sân nhà; họ lập tức nếm thêm một trái đắng. Tiền vệ đóng thế Ra-mi-rét (thay P.Mê-lô bị treo giò) có pha độc diễn từ giữa sân và chuyền cho Rô-bi-nhô đang băng xuống như một mũi tên. Ở khoảng cách chưa đến 20 m, Rô-bi-nhô (số 11) thực hiện cú khứa lòng hoàn hảo. 3 – 0 cho Bra-xin ở phút 59. Khoảng cách đã an toàn nên HLV Đun-ga rút ra sân “bộ ba huyền ảo” nhằm dưỡng sức cho trận tứ kết gặp Hà Lan. Những cầu thủ Bra-xin có mặt trên sân đã giữ bóng tốt, hạn chế khả năng xâm nhập của các cầu thủ Chi-lê, giữ nguyên tỉ số 3 – 0 cho đến hết trận.

Thất bại toàn diện của các cầu thủ Chi-lê là một thất bại từ sự thua kém đẳng cấp và kinh nghiệm thi đấu. Với Bra-xin, nếu nhìn lại con đường mà Bra-xin từ vòng bảng đến trận gặp Chi-lê, dễ nhận ra lối chơi và cách thức chiến thắng của Bra-xin dưới thời Đun-ga bây giờ rất giống với hành trình Bra-xin đoạt cú vàng 8 năm về trước dưới bàn tay chèo lái của L. Xcô-la-ri. Lần thứ 6 đăng quang đang rất gần với Bra-xin.

HÀM ĐAN

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

REPORT: ARGENTINA - MEXICO: 3 - 1

Lộ diện “tân vương”

Trước “cố nhân” Mê-hi-cô, đoàn quân của Maradona thi đấu không ấn tượng. Dù làm chủ khu trung tuyến nhưng Ác-hen-ti-na không áp đặt lối chơi. Hai bàn thắng ở hiệp 1 của Tê-vét (số 11) ở vị trí việt vị và Hi-guay-in (số 9) từ pha chuyền hỏng của Ô-sô-ri-ô, rõ ràng là của “trời cho”. Bị dẫn 2 bàn nhưng Mê-hi-cô không vỡ trận ngay cả khi Tê-vét lập cú đúp với pha nã rốc-két ở phút 52. Trái lại, đội bóng “3 màu” tổ chức được nhiều đợt tấn công trả đũa, họ có bàn thắng danh dự ở phút 71 của J. Héc-nan-đét (số 14).

Quá sớm để khẳng định Ác-hen-ti-na sẽ là “tân vương”, nhất là khi đối đầu với cựu thù Đức ở tứ kết. Song, Ác-hen-ti-na tự mở rộng đường vinh quang bằng lối chơi hợp lí, đạt hiệu quả cao cộng một chút may mắn.

HÀM ĐAN

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

BRAZIL - CHILE (1H 30 A.M NGÀY 29-6)

Thêm nợ cho Chi-lê?

Ở vòng loại khu vực Nam Mỹ, Bra-xin đã cho Chi-lê 2 lần “phơi áo” với tỉ số 3 – 0 và 4 – 2. Những cái tên như Pha-bi-a-nô, Rô-bi-nhô, Báp-tix-ta cách đây một năm đã phá tan mành lưới Chi-lê, nay đã giúp đội bóng vàng-xanh đứng đầu bảng “tử thần”.

Chi-lê cũng không vừa. “Lữ đoàn đỏ” xuất sắc lọt vào giai đoạn 2 dù Chi-lê rơi vào bảng đấu không hề dễ với sự có mặt của hai ông “kẹ” châu Âu là Tây Ban Nha và Thụy Sĩ. Chi-lê dưới bàn tay của chiến lược gia Ác-hen-ti-na Bi-en-xa đã thực sự lột xác. Trên nền tảng kỹ thuật và thể lực sẵn có của người Nam Mỹ, các cầu thủ Chi-lê còn có sự tinh quái, hợp lí trong thi đấu cộng với tinh thần tự tin, ý chí chiến đấu mạnh mẽ. Chừng đó, đủ để Bra-xin phải dè chừng với người hàng xóm “ngổ ngáo”.

Chi-lê tiến bộ trông thấy nhưng để thắng Bra-xin có lẽ họ chưa đủ tầm. Tấn công biên ư? Làm sao vượt qua “siêu hậu vệ” Mai-con ở bên phải và “lực sĩ” Bátx-tốt ở cánh trái. Hay bài tấn công trung lộ? Đun-ga đã đem đến Nam Phi một hàng tiền vệ “máy quét”; những cái tên G.Sin-va, P. Mê-lô, Ra-mi-rét… đủ làm “nhạc trưởng” tài hoa nào cũng phải chùn chân. May ra, chỉ có sút xa và sút… phạt đền! Thế nên, khả năng Chi-lê lại phải ghi thêm một thất bại vào “sổ nợ” trước Bra-xin.

Chiến thắng của Bra-xin càng thêm vững chắc vì Kaka sẽ trở lại sau án phạt. Thống kê cho thấy, dưới thời Đun-ga, Bra-xin có đến 80% chiến thắng khi Kaka xuất trận. Vô hiệu hóa được Kaka, Chi-lê đã hạn chế được “ngòi nổ” nguy hiểm nhất. Nhưng ở tuyển Bra-xin, Rô-bi-nhô chọc khe tinh tế không kém Kaka; và thêm những cú sút “không tưởng” của Mai-con, An-vét… đủ khiến hàng thủ chặt chẽ kiểu như Bắc Triều Tiên cũng phải quy hàng.

Dự đoán: Bra-xin thắng 2 – 0.

BRAZIL - CHILE (1H 30 A.M NGÀY 29-6)

Thêm nợ cho Chi-lê?

Ở vòng loại khu vực Nam Mỹ, Bra-xin đã cho Chi-lê 2 lần “phơi áo” với tỉ số 3 – 0 và 4 – 2. Những cái tên như Pha-bi-a-nô, Rô-bi-nhô, Báp-tix-ta cách đây một năm đã phá tan mành lưới Chi-lê, nay đã giúp đội bóng vàng-xanh đứng đầu bảng “tử thần”.

Chi-lê cũng không vừa. “Lữ đoàn đỏ” xuất sắc lọt vào giai đoạn 2 dù Chi-lê rơi vào bảng đấu không hề dễ với sự có mặt của hai ông “kẹ” châu Âu là Tây Ban Nha và Thụy Sĩ. Chi-lê dưới bàn tay của chiến lược gia Ác-hen-ti-na Bi-en-xa đã thực sự lột xác. Trên nền tảng kỹ thuật và thể lực sẵn có của người Nam Mỹ, các cầu thủ Chi-lê còn có sự tinh quái, hợp lí trong thi đấu cộng với tinh thần tự tin, ý chí chiến đấu mạnh mẽ. Chừng đó, đủ để Bra-xin phải dè chừng với người hàng xóm “ngổ ngáo”.

Chi-lê tiến bộ trông thấy nhưng để thắng Bra-xin có lẽ họ chưa đủ tầm. Tấn công biên ư? Làm sao vượt qua “siêu hậu vệ” Mai-con ở bên phải và “lực sĩ” Bátx-tốt ở cánh trái. Hay bài tấn công trung lộ? Đun-ga đã đem đến Nam Phi một hàng tiền vệ “máy quét”; những cái tên G.Sin-va, P. Mê-lô, Ra-mi-rét… đủ làm “nhạc trưởng” tài hoa nào cũng phải chùn chân. May ra, chỉ có sút xa và sút… phạt đền! Thế nên, khả năng Chi-lê lại phải ghi thêm một thất bại vào “sổ nợ” trước Bra-xin.

Chiến thắng của Bra-xin càng thêm vững chắc vì Kaka sẽ trở lại sau án phạt. Thống kê cho thấy, dưới thời Đun-ga, Bra-xin có đến 80% chiến thắng khi Kaka xuất trận. Vô hiệu hóa được Kaka, Chi-lê đã hạn chế được “ngòi nổ” nguy hiểm nhất. Nhưng ở tuyển Bra-xin, Rô-bi-nhô chọc khe tinh tế không kém Kaka; và thêm những cú sút “không tưởng” của Mai-con, An-vét… đủ khiến hàng thủ chặt chẽ kiểu như Bắc Triều Tiên cũng phải quy hàng.

Dự đoán: Bra-xin thắng 2 – 0.

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

SHORT REPORTS: FRANCE VS URUGUAY & KOREA REPUBLIC VS GREECE

SWITZERLAND - HONDURAS (1H 30 A.M 25-6)

Chờ tin từ “tâm bão”

SVĐ Lốp-tút Vơ-phiu không khác gì “tâm bão” khi là nơi diễn ra trận quyết đấu khốc liệt giữa Tây Ban Nha và Chi-lê. Chi-lê đã giành 6 điểm (hiệu số bàn thắng/ thua +2) một cách thuyết phục nhưng chưa chắc đã có chỗ có vòng 1/16; đặc biệt khi đối thủ là “vua” châu Âu Tây Ban Nha (3 điểm và hiệu số bàn thắng/ thua +1). Tây Ban Nha và Thụy Sĩ nếu muốn ở lại Nam Phi ít nhất đến hết ngày 30-6 thì buộc phải thắng. Thụy Sĩ (3 điểm, hiệu số bàn thắng/ thua 0) bị đặt vào tình thế vừa đá vừa chờ tin từ “tâm bão”. Nhiều khả năng Tây Ban Nha thắng Chi-lê cách biệt 1 bàn. Vậy, muốn tự quyết, chí ít, Thụy Sĩ phải sút tung lưới Hon-đu-rát 2 bàn. Nhiệm vụ có thể thành hiện thực khi đối thủ của Thụy Sĩ là “tân binh” làng nhàng Hon-đu-rát.

Thất bại của Hon-đu-rát là do không thể gắn kết đội hình. “Oanh tạc cơ” có tiếng ở Serie A Su-a-dô đơn độc không thể dội bom được một lần. Ở tuyến dưới, một mình U. Pa-la-xi-ốt không thể chống trả những đợt tiến công dồn dập của đối thủ. Đấu với Thụy Sĩ, thất bại của Hon-đu-rát đã có thể nhìn thấy trước, điều quan trọng là họ sẽ đá như thế nào, có quyết làm “kỳ đà cản mũi” Thụy Sĩ hay không.

Dự đoán: Thụy Sĩ thắng 3 – 0

HÀM ĐAN

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

USA - ALGERIA (21 GIỜ 23 - 6)

Không đợi “nhận quà”!

Cơ hội chia đều cho cả 4 đội bóng ở bảng C nên khó có thể đoán đội nào sẽ đi tiếp khi Xlô-ven-nia có 4 điểm (hiệu số +1), Anh và Mĩ cùng có 2 điểm (0), An-giê-ri có 1 điểm (-1). Ngay cả thế trận trước giờ bóng lăn cũng không thể nhận định nếu chỉ dựa vào chất lượng đội hình và phong độ ở trận đấu trước đó. Chẳng hạn, không ai ngờ An-giê-ri “làng nhàng” thua toàn diện trước “tiểu tướng” Xlô-ven-ni-a lại có thể cầm hòa “sư tử Anh” lừng danh bằng một lối chơi phòng ngự bài bản chẳng kém Inter ở Champions League 2010.

Dù xếp bét bảng nhưng có lẽ An-giê-ri sẽ không liều lĩnh chủ động tấn công trước. Nếu dồn ép mà không ghi được bàn, An-giê-ria rất dễ bị thủng lưới bởi “bài tủ” phản công sắc sảo của người Mĩ. Bị dẫn bàn, An-giê-ri khó gỡ hòa vì Mĩ phòng ngự không xoàng và bản thân các tiền đạo An-giê-ri Ghe-dan, Mát-mua cũng đang “tịt ngòi”. Lựa chọn khôn ngoan nhất cho “những chú cáo sa mạc” là sẽ thi đấu cầm chừng, vừa đá vừa nghe ngóng diễn biến của trận đấu cùng giờ giữa Xlô-ven-ni-a và Anh để bung sức đúng thời điểm.

Người Mĩ không có thói quen “há miệng chờ sung”, chờ đợi người khác “tặng quà” cho mình hay so bì hiệu số bàn thắng thua nên đội tấn công nhiều hơn trong trận đấu sẽ là đội tuyển Mĩ; chỉ có chiến thắng Mĩ mới chắc đi tiếp. Bởi một kịch bản nhiều khả năng xảy ra là Anh sẽ thắng Xlô-ven-ni-a dù Tam Sư đang thi đấu không tốt. Lúc đó, số điểm Xlô-ven-ni-a sẽ vẫn là 4; cùng lúc, nếu Mỹ lại hòa trận thứ 3 liên tiếp (đồng nghĩa với 3 điểm) thì dù có thua Xlô-ven-ni-a vẫn sẽ tiễn Mĩ về nước.

Mĩ đã xuất sắc cầm hòa Tam sư hùng mạnh, gỡ hòa Xlô-ven-ni-a ngoạn mục sau khi bị dẫn trước 2 bàn. Chắc rằng với một An-giê-ri đồng cân đồng lạng, người Mĩ sẽ không do dự, thay vào đó là tấn công không khoan nhượng.

Dự đoán: Mĩ thắng 1 – 0.

HÀM ĐAN

REPORT: SPAIN – HONDURAS: 2 - 0

Sắc đỏ chiến thắng

Nếu biết chi chút những tình huống nguy hiểm, Tây Ban Nha đã có thể “nã” vào lưới Hon-đu-rát chừng 7 bàn như Bồ Đào Nha hủy diệt Bắc Hàn vài giờ trước đó. Đáng tiếc nhất là tình huống đá phạt đền hỏng của tiền đạo Đa-vít Vi-la – cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu. Tỉ số “khiêm tốn” 2 – 0 chỉ phản ánh một phần thế trận áp đảo toàn diện của “cuồng phong đỏ”. Gần như suốt 90 phút, bóng chỉ lăn bên phần sân Hon-đu-rát. Các tiền vệ Xa-vi, Na-vát, Cáp-đờ-vi-la phối hợp bóng ngắn một chạm nhuần nhuyễn như được lập trình khiến hàng thủ Hon-đu-rát chỉ còn biết chịu trận như những “quân xanh”. Hai bàn thắng của Vi-la ở các phút 17 và 51 giúp Tây Ban Nha xếp thứ 2 ở bảng H, tiếp tục cuộc đua lọt vào vòng 1/16.

LINH THIÊN

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

NIGIERIA - KOREA REPUBLIC (1 GIỜ 30 NGÀY 23 - 6)

Người ở, người về

Sau lượt đấu thứ 2 bảng B, Ác-hen-ti-na giành 6 điểm tối đa – đội đầu tiên có vé vào vòng 1/16; Hy Lạp và Hàn Quốc đều có 3 điểm với hiệu số bàn thắng bàn thua là -1, “đại bàng xanh” Ni-giê-ri-a đội sổ với 0 điểm và hiệu số -2. Ở lượt đấu cuối, Ác-hen-ti-na không dại gì đưa ra đội hình mạnh nhất nhưng những cái tên dự bị như Mi-li-tô, “gã điên” Pa-léc-mô, cậu con rể Ma-ra-đô-na A-gu-e-rô đủ sức phá nát mành lưới Hy Lạp trên 1 bàn. Đó là chưa kể “siêu nhân” Messi chưa có bàn “mở hàng”, có lẽ anh vẫn chơi trong trận đấu thủ tục. Nên, cơ hội cho Hy Lạp ở lại Nam Phi là không nhiều.

Nhiều nhà cái đã đặt cược cho cơ hội đi tiếp của Hàn Quốc. Điều này là hoàn toàn có cơ sở. May cho Hàn Quốc là ở lượt cuối, họ chỉ phải tiếp đội bóng chắc tới 99,9% ra về ngay từ vòng hai. Những “mỹ từ” “đại bàng xanh”, “siêu đại bàng” của 10 năm về trước không còn đúng với Ni-giê-ri-a bây giờ. Lối chơi thiếu định hình không ra Phi không ra Âu, dứt điểm quá kém… không phải bây giờ mới phát lộ mà người xem đã thấy từ hai giải Cúp bóng đá châu Phi (CAN) trước đó. Điểm mạnh duy nhất của Ni-giê-ri-a là thể lực, điều này Hàn Quốc có thừa. Và “các chú hổ châu Á” lại có tư duy chiến thuật, tính khoa học trong thi đấu cao hơn hẳn “đại bàng xanh” châu Phi.

Phân tích dù có logic đến mấy nhiều khi vẫn không thể tuân theo logic trong đầu ông thầy và thực tế thi đấu của các học trò. Còn 0,01 % cơ hội Ni-giê-ri-a vẫn có quyền hy vọng. Và nữa, Ác-hen-ti-na mà “buông” thì Hàn Quốc chẳng thể tự quyết. Nhưng trước khi ngóng “trời” cứu, Hàn Quốc sẽ tự cứu mình bằng một chiến thắng, có lẽ là 2-1.

HÀM ĐAN

Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

REPORT: SLOVAKIA - PARAGUAY: 0 - 2

Lập lại trật tự

Ngay từ khi có kết quả bốc thăm bảng F, nhiều chuyên gia sự đoán I-ta-li-a và Pa-ra-guay sẽ dắt tay nhau vào vòng knockout. Sau hai trận đấu cân bằng I-ta-li-a – Pa-ra-guay và Niu Di-lân – Xlô-va-ki-a, 4 đội đều dành được 1 điểm và ghi được 1 bàn thắng. Lượt đấu thứ 2 là thời điểm đội mạnh gặp đội yếu và “trật tự” như dự báo sẽ được thiết lập.

Diễn biến toàn trận Xlô-va-ki-a – Pa-ra-guay là một thế cuộc chênh lệch nghiêng hẳn về phía đội bóng đến từ Nam Mỹ. Cầm bóng chắc, tổ chức nhiều pha phối hợp biến hóa và khi cần phòng thủ chặt chẽ. Đó là những “điểm cộng” mà Pa-ra-guay thể hiện được trong trận đấu với Xlô-va-ki-a. Ngay từ phút 27, tiền đạo Ba-ri-ốt (số 19) đã có chuyền bóng giữa hai trung vệ đối phương, tiền vệ En-rích-kê Vê-ra (13) chạy cắt mặt, thực hiện cú vẩy má ngoài chân phải kỹ thuật trước sự ngỡ hàng hàng thủ Xlô-va-ki-a. Bàn thua đã bắt buộc các cầu thủ Nam Âu dồn lên tấn công. Nhưng, các pha phối hợp thiếu đột biến và tinh tế, không khó cho hàng thủ Pa-ra-guay “bắt bài”.

Điểm nóng của hiệp 2 hoàn toàn diễn ra ở khu vực trung tuyến. Đường đến khung thành thủ môn Pa-ra-guay vẫn được các hậu vệ phong kín. Mọi nỗ lực của Xlô-va-ki-a hòng tìm kiếm bàn gỡ đều trở nên xa vời. Phút 85, ở vào thời điểm có vẻ như Pa-ra-guay cố giữ cách biệt một bàn cho hết trận thì tiền vệ Ri-vê-rốt (16) tung cú sút chân trái quyết đoán ở ngay vạch 16m 50, ấn định tỉ số 2 – 0 cho Pa-ra-guay.

Thua trận này, cuộc phiêu lưu ở World Cup của “tân binh” Xlô-va-ki-a sắp dừng bước bởi ở trận cuối đối thủ sẽ là đương kim vô địch I-ta-li-a. Với Pa-ra-guay, thành tích lần thứ tư lọt vào vòng 1/16 sắp được hoàn thành.

HÀM ĐAN

TÂY BAN NHA – HON-ĐU-RÁT (1 GIỜ 30 NGÀY 22-6)

Bại binh phục thù

Ở lượt trận đầu tiên, Hon-đu-rát và Tây Ban Nha cùng nhận “trái đắng” là thua 1 - 0 trước Chi-lê và Thụy Sĩ. Trận đấu của hai kẻ bại binh là cơ hội để họ phục thù, nhất là với Tây Ban Nha – đương kim vô địch châu Âu.

Ba tuyến của Tây Ban Nha là một “dải thiên hà” đích thực, khả năng công lẫn thủ đều toàn diện. Không ngoa khi cho rằng đội hình dự World Cup 2010 là một thế hệ vàng của xứ sở đấu bò. Mạnh là thế, song Tây Ban Nha đã sớm lộ ra “gót chân A-sin” khi thi đấu với Thụy Sĩ. Đầu tiên, các cầu thủ Tây Ban Nha có thể lực không tốt do căng mình cày ải ở các câu lạc bộ. Thứ hai, tâm lí không vững. Đội tuyển Tây Ban Nha cũng khá giống với CLB Barcelona là hễ gặp đội bóng đá được tổ chức phòng ngự lớp lang bài bản, đá áp sát và thể lực thì họ thường nóng vội dẫn đến sự thiếu chuẩn xác trong những mảng miếng tấn công. Tây Ban Nha nhiều khả năng từ bỏ lối chơi đan bóng “hoa lá cành” mà sẽ thi đấu thanh thoát, đơn giản hơn. Chiến thắng mới là điều quan trọng nhất.

Bên phía Hon-đu-rát, trừ một vài cầu thủ nhiều năm chinh chiến trời Âu như Uyn-xơn Pa-la-xi-ôt, Phi-gu-ê-roa, An-va-rét… có lối chơi khoa học hợp lí, hầu hết các cầu thủ Trung Mỹ chơi bóng dùng sức là chính. Điều họ thiếu để gây khó cho Tây Ban Nha là tính kỷ luật trong phòng ngự và một tiền đạo có khả năng chớp cơ hội để ghi bàn. Niềm hi vọng phục thù của Hon-đu-rát có chăng là tấm gương thi đấu ngoan cường của các đội bóng đồng hạng như Bắc Triều Tiên, An-giê-ri trước các đại gia Bra-xin, Anh. Chẳng ai cấm Hon-đu-rát hi vọng, quan trọng là họ sẽ cụ thể hóa chúng trên sân bóng như thế nào.

Dự đoán: Tây Ban Nha thắng 2-0

HÀM ĐAN

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

REPORT: GERMANY – SERBIA: 0 – 1

Tự bắn vào chân!

Đội tuyển Đức được xếp ở “chiếu trên” nhưng họ không tấn công phủ đầu, thay vào đó là nhập cuộc chậm rãi. Xéc-bi-a giữ bóng chắc nhưng không tạo được một tình huống nào nguy hiểm. 30 phút đầu tiên trôi qua tẻ nhạt. Phút thứ 36, tiền đạo kì cựu Klâu-dơ nhận thẻ vàng thứ hai sau pha phạm lỗi lãng nhách với đội trưởng Xéc-bi-a Xtan-kô-vic. Gần như ngay lập tức, Xéc-bi-a vươn lên dẫn trước. Từ đường chuyền của tiền vệ chạy cánh phải Mi-lốt Kra-síc, số 14 Mi-lăng Dô-va-nô-víc đệm bóng cận mở tỉ số trận đấu. Bừng tỉnh, “xe tăng Đức” tràn lên bắn phá khung thành của “đại bàng trắng”. Cầu thủ thay thế Ba-lách, Sa-mi Khe-di-ra sút bóng trúng xà ngang ở phút 45 khép lại hiệp 1 nhiều kịch tính.

Bước vào hiệp 2, dù thiếu người, Đức vẫn tấn công mãnh liệt. Một mình Pô-đôn-xki làm hàng thủ Xéc-bi-a điêu đứng với khoảng 3 cú sút uy lực. Bị dồn ép, trung vệ Vi-đích luống cuống để bóng chạm tay. Trên chấm 11m dễ như… ăn kẹo, Pô-đôn-xki lại “bó tay” trước thủ môn Xtôi-kô-víc. Sau cơ hội trời cho bị bỏ lỡ, các cầu thủ Đức dường như tin vào một tiền định xấu nên nhiệt huyết thi đấu nguội dần. Xéc-bi-a cũng không mạo hiểm tấn công mà gia cố hàng thủ để bảo vệ cách biệt mong manh.

Thua trước Xec-bi-a, Đức như “tự bắn vào chân” bởi “ông lớn” túc cầu cũng có thể trở thành khán giả sau khi vòng bảng kết thúc.

HÀM ĐAN

HÀ LAN – NHẬT BẢN (21 GIỜ NGÀY 19-6)

Trèo cao ngã đau

Hai trận thắng của Hà Lan và Nhật Bản ở lượt thứ nhất đã hình thành ảo tưởng ở người hâm mộ xem đây là trận “chung kết” ở bảng E. Hiển nhiên, trận đấu sẽ hấp dẫn vì đội nào thắng sẽ chắc suất vào vòng trong nhưng đây là một trận đấu chênh lệch về đẳng cấp tương tự trận Ác-hen-ti-na gặp Hàn Quốc.

Hà Lan dù thắng Đan Mạch không thuyết phục nhưng vẫn là một “đại gia” bởi một đội hình đầy sao. Khi đã “nóng máy”, họ có thể cho bất cứ dội bóng nào “phơi áo”. Nhật Bản chưa đủ tầm để kiếm một trận thắng trước “những người Hà Lan bay”. Nhật Bản vẫn chỉ là đội bóng tầm trung ở World Cup. Các “Sam-mu-rai xanh” thắng Ca-mơ-run chỉ vì nanh vuốt “sư tử bất khuất” đã không còn sắc nhọn như năm nào. Khi men say chiến thắng đang lâng lâng, cái đầu rất dễ “ngủ quên”. Nhật bản cần tỉnh táo để nhận ra dù thi đấu sống mãi với tinh thần võ sĩ đạo thì gần như chắc chắn thanh kiếm Nhật sẽ bị “cơn lốc màu da cam” cuốn phăng. Thay vì cố đấm ăn xôi dành 3 điểm khi gặp Hà Lan, Nhật Bản sẽ ra sân với mục tiêu tối thượng là chỉ cần giành 1 điểm. Trận “chung kết” thực sự của họ là trận đại chiến với các “chú lính chì” Đan Mạch. Hậu quả “trèo cao ngã đau” của người anh em Hàn Quốc vẫn mang tính thời sự.

Với Hà Lan, vòng bảng thực sự chỉ là màn khởi động để đội hình có sự ăn ý và tự tin trong thi đấu. Giải quyết xong Nhật Bản, Hà Lan có thể kê cao gối dưỡng quân cho vòng knockout.

Dự đoán: Hà Lan thắng 2-0

HÀM ĐAN

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

ENGLAND VS ALGIERIA (1 GIỜ 30 PHÚT NGÀY 19-6)

Làm lại từ đầu


Trận hòa 1-1 với đội tuyển Mĩ không có gì đáng xấu hổ vì không có đội bóng nào có thể toàn thắng. Điều đáng phàn nàn là bản lĩnh của Tam sư đã khiến nhiều fan thất vọng. Lẽ ra, sau pha vồ hụt bóng của “anh hề” Gờ-rin, các học trò của ông Ca-pê-lô phải vùng lên quyết ăn thua với đội bóng xứ cờ hoa thì họ lại thi đấu nửa vời. Thế nên, điều mà HLV người I-ta-li-a cần làm là giải tỏa sức ép tâm lí để những cái đầu lạnh điều khiển đôi chân biết “múa”. Khi đôi chân đã tung tẩy, đội tuyển Anh là… vô đối. Chiến thuật và đội hình của tuyển Anh không cần thay đổi cũng có thể đánh bại An-giê-ri bạc nhược. Chắc hẳn, Ca-pe-lô còn nhiều “bài” nhưng bài cũ vẫn hữu dụng việc gì lại để lộ bài độc! Cách dùng tiền đạo Ru-ni và Hétx-ki làm “chim mồi” và các tiền vệ Ghê-ra, Le-nân thành “tiền đạo ảo” vẫn sẽ khiến cho đối phương bối rối.

“Những chú cáo sa mạc” là đội bóng Bắc Phi điển hình với lối chơi thông minh thể hiện ở những đường chuyền một chạm kết hợp với đòn phản công chớp nhoáng, không dùng sức như những người anh em cùng châu lục. An-giê-ri đã bị Xlô-ven-ni-a “bắt bài” khi đội bóng Nam Tư cũ phòng thủ “1 kèm 1” hạn chế tối đa các khoảng trống. Đối mặt với Tam sư, An-giê-ri không có cách nào khác là thi triển lại lối chơi cũ một cách chính xác và sáng tạo hơn mới có thi vọng dành một điểm. Và hi vọng “người gác đền” của đội Anh lại “vồ ếch”, nhưng oái ăm là sút vào gôn từ ngoài vòng cấm không phải là điểm mạnh của An-giê-ria; ở vị trí đó, sở trường của họ là cho bóng… lên trời.

Dự đoán: Anh thắng 3-1

HÀM ĐAN

REPORT: CHILE – HONDURAS: 1 – 0

Thắng đẹp!

Bước vào trận đấu, hai đội không đá thăm dò mà thi triển ngay những toan tính chiến thuật được lập sẵn. Chi-lê chơi tấn công bằng đội hình 4 – 3 – 3, trong khi Hôn-đu-rát không giấu diếm mục tiêu có được trận hòa bằng chiến thuật phòng ngự phản công. 20 phút đầu, nhờ hàng tiền vệ cơ bắp với thủ lĩnh Pa-la-xi-ốt, Hôn-đu-rát đã phần nào ngăn chặn lối chơi bóng ngắn, nhuyễn của đối phương ngay bên ngoài khu vực cấm địa. Nhận thấy khả năng tấn công trực diện không khả thi, Chi-lê dồn bóng sang cánh phải cho bộ đôi I-xla và San-chét. Hai cầu thủ này liên tục di chuyển, chồng biên bằng những đường chọc khe thông minh khiến hàng thủ Hôn-đu-rát bắt đầu rối loạn. Mảng miếng tấn công của Chi-lê phát huy hiệu quả ở phút thứ 34. I-xla đi bóng sát đường biên tung cú căng ngang, tiền vệ đội trưởng Hôn-đu-rát Gu-ê-va-ra (số 20) xoài chân phá bóng; đáng tiếc, bóng chạm vào hông tiền đạo Chi-lê Bô-se-dua (15) bay vào lưới. Chi-lê tiếp tục ép sân hòng tìm thêm bàn thắng để thảnh thơi trong hiệp 2 nhưng Hôn-đu-rát đã bình tĩnh chống đỡ đến hết hiệp 1.

Thế trận hiệp hai không có gì đổi khác. Hôn-đu-rát đưa vào sân hai tiền đạo trẻ khỏe nuôi hy vọng xoay chuyển thế cuộc nhưng lối chơi đơn điệu vẫn không được cải thiện. Suốt hiệp hai, Hôn-đu-rát phải lo phòng bị trước các hướng tấn công biến ảo của đội bóng “áo đỏ”. Những đợt lên bóng hiếm hoi của Hôn-đu-rát thường bị cô lập và triệt tiêu dễ dàng. Cách biệt một bàn là mong manh nên Chi-lê chọn phương án vây hãm liên tục hơn là co về giữ gôn. Đáng tiếc không có bàn thắng nào được ghi dù Chi-lê tạo rất nhiều tình huống nguy hiểm nhưng hàng công đã dứt điểm ẩu, phung phí cả tá cơ hội.

Chiến thắng trước Hôn-đu-rát giúp Chi-lê tự tin để nghênh chiến hai ông “kẹ” từ châu Âu là Tây Nan Nha và Thụy Sĩ. Cơ hội lọt vào vòng hai của thầy trò Bi-en-xa chưa được đảm bảo chắc chắn nhưng với lối chơi cống hiến hoa mỹ thì họ đã ghi điểm trong mắt người xem.

HÀM ĐAN

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

REPORT: HÀ LAN – ĐAN MẠCH: 2 – 0

Lũ người quỷ ám!

Với đẳng cấp hơn hẳn và khát khao chiến thắng, Hà Lan đã vượt qua đối thủ mạnh nhất cùng bảng. Tội cho các hậu vệ Đan Mạch, họ như bị quỷ ám đã khi thủng lưới một cách ngớ ngẩn.

Hà Lan tấn công trước bằng lối chơi tổng lực nổi tiếng. Các tiền vệ siêu hạng như Xnai-đơ, Van đờ Vát, Đớt-quýt di chuyển cơ động hòng kéo giãn hàng thủ đối phương tạo chỗ trống cho tiền đạo Van Péc-si dứt điểm. HLV Đan Mạch On-sen đã lường trước chiến thuật này nên bố trí lối chơi áp sát đá “rắn” hạn chế pha chuyền ngắn của đối phương. Giữ bóng nhiều (hơn 58%) nhưng Hà Lan không sao vượt qua vòng cấm địa Đan Mạch, họ đành dứt điểm cầu may với khoảng cách 25m – 30m nhưng đều bị thủ môn Sô-ren-sen và các hậu vệ Ác-gơ, Kờ-da-ơ lăn xả chống đỡ. Cuối hiệp một, tận dụng sự bế tắc của Hà Lan, Đan Mạch có hai tình huống phản công nhanh nhưng Rô-mê-đan và Ê-nê-vôn-sen đều không thắng được thủ môn Xtờ-ke-len-buốc. Hiệp một kết thúc với tỉ số không đều.

Hiệp hai bắt đầu được 1 phút, tai họa đã đến với Đan Mạch. Từ đường tạt bóng bên phía cánh trái của Van Péc -si, hậu vệ Si-mông Pau-sen (số 15) đánh đầu giải nguy nhưng bóng lại đập lưng đồng đội Ác-gơ (4) đi thẳng vào lưới trong sự bất lực của thủ môn Sô-ren-sen.

Không cam chịu trận thua oan, Đan Mạch tung lần lượt ba Gờ-rôn-kai-ơ, Ê-ríc-sen và Béc-man vào sân để tìm bàn thắng gỡ hòa. HLV Van Mác-uynh liền kéo hai tiền vệ De Giông và Van Bô-men càn quét trước vòng cấm địa. Hậu vệ Hà Lan cũng bọc lót cho nhau ăn ý khiến Đan Mạch dù có nhiều bóng hơn nhưng không tạo ra được một tình huống nào đáng ăn bàn.

Dẫn trước nên Hà Lan thi đấu thoải mái hơn. Các pha phối hợp của họ thanh thoát, kỹ thuật tạo ra đột biến khiến đối thủ lúng túng. Hà Lan bắt đầu trở lại uy hiếp khung thành Đan Mạch. Phút thứ 85, tiền đạo mới 23 tuổi Ê-li-a (17) dùng tốc độ thoát xuống tung cú sút má trong, bóng chạm trúng cột dọc bật ra. Nhanh như cắt, Đớt-quýt (7) nhẹ nhàng đệm bóng ấn định chiến thắn 2 – 0 cho người Hà Lan.

Chiến thắng này giúp Hà Lan ung dung chờ đợi đối thủ Nhật Bản. Với Đan Mạch cơ hội lọt vào vòng hai chưa hết khi Ca-mơ-run và Nhật Bản được đánh giá yếu hơn.

HÀM ĐAN

REPORT: ALGERIA – SLOVENIA: 0 – 1

Thêm một “kẻ đốt đền”!

Có một động lực cho Algeria và Slovenia để thi đấu hết mình tạo nên trận hấp dẫn khi hai đội cùng bảng là Anh và Mỹ đã cầm chân nhau; nghĩa là đội thắng sẽ đứng đầu. Nhưng diễn biến trận đấu chỉ nên gói ghém ở chữ: nhạt. May, có một bàn thắng được ghi và World Cup 2010 ghi danh thêm một “kẻ đốt đèn”.

Hiệp một trận đấu không có nổi một tình huống nguy hiểm. Hai đội thiếu một “nhạc trưởng” phát động tấn công nên pha phối hợp quá đơn điệu. Khi các tiền vệ hai đội “bơm” bóng lên phía trên thì các tiền đạo của hai đội giữ bóng quá vụng; nếu có dứt điểm thì thường là “bắn chim”. Bất lực trong việc tiếp cận khung thành đối phương, cả hai đội thực hiện phương án sút xa. Nhưng không có bàn thắng nào được ghi khi sút gần còn trượt huống chi sút xa. Không đều là kết quả hiệp một.

Diễn biến những phút đầu tiên của hiệp hai cũng không có gì khác so với hiệp một. Trận đấu bị cắt vụn bởi những đường chuyền hỏng, những pha phạm lỗi của cả hai đội. Kịch bản của trận hòa không bàn thắng tẻ nhạt như trận Pháp – Uruguay đang dần hình thành. Phút 73, bước ngoặt của trận đấu đã đến khi tiền đạo Ghen-da phải nhận thẻ vàng thứ 2 và phải rời sân sau 15 phút vào thay người. Được hưởng lợi thế nhưng Slovenia suýt thủng lưới khi một hậu vệ đội này mất tập trung để tiền đạo Algeria cướp bóng, may mà thủ môn Han-da-no-víc đã băng ra ôm gọn bóng. Phút 79, tiền vệ đội trưởng Cô-ren (8) từ cánh trái dẫn bóng vào sát vòng cấm địa tung cú khứa lòng vào góc xa, “người gác đền” Algeria Chao-u-chi đã di chuyển sai nhịp đành bất lực nhìn bóng bay vào lưới. Những phút cuối, Algeria liều mình dâng lên nhưng Slovenia phòng thủ kín kẽ như ở trận playoff gặp Nga. Chiến thắng cuối cùng thuộc về đội bóng đến từ châu Âu.

Với kết quả này, Slovenia dẫn đầu bảng C, “những chú cáo sa mạc” đứng bét bảng và cơ hội có điểm không nhiều khi Anh và Mĩ là những đối thủ tiếp theo.

HÀM ĐAN

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

SHORT REPORTS: FRANCE VS URUGUAY & KOREA REPUBLIC VS GREECE

Lượt đầu tiên bảng A World Cup 2010: Pháp – Uruguay (0 – 0): Gà mắc tóc!

Rạng sáng nay, trên sân Gờ-rin Poi (thành phố Kếp-tao), Pháp và Uruguay đã cùng nhau đút túi được 1 điểm mà không có bàn thắng nào được ghi. Uruguay đã đạt được mục đích thủ hòa. Với người Pháp, tương lai thật mù mờ khi hai đối thủ còn lại Nam Phi và Mê-hi-cô đều không dễ chơi. Ám ảnh bị loại khỏi vòng bảng với không bàn thắng làm quà như World Cup 2002 lại lơ lửng trong tâm trí.

Một kết quả hòa không bàn thắng luôn khiến người hâm mộ rầu lòng. Buồn hơn khi Pháp và Uruguay thi đấu vật vờ theo kiểu không ai… chịu thắng. Tình huống gây nguy hiểm cho thủ môn hai đội chỉ đếm trên đầu một bàn tay trong suốt 90 phút thi đấu.

Người xem không trách Uruguay khi tiềm lực của họ chỉ có vậy. Những đường lên bóng của đội từng hai lần vô địch World Cup bị bẻ gãy nhanh gọn trước một hàng thủ lão luyện gồm Ga-la, A-bi-đan, Sác-na, Êv-ra. Bên kia chiến tuyến, hàng thủ Pháp hay bao nhiêu thì hàng công của họ tệ bấy nhiêu. A-nen-ka rồi đến hiệp hai Ăng – ry vào thế chỗ đều mất hút trước rừng cầu thủ áo xanh. Họ đều “đói” bóng khi không có hộ công hỗ trợ tích cực. Sức mạnh của Pháp lâu nay vẫn là tấn công trung lộ với 4 hoặc 5 tiền vệ cơ động khi dạt ra cánh, khi bó vào trong. Nay, hàng tiền vệ hào hoa bỗng dưng tản mát thành đội hình 4 – 3 – 3 bị hàng tiền vệ cơ bắp 5 người của Uruguay khóa chặt. Đô-mê-nếch đích thực là một “gã lập dị” khi áp dụng một đội hình chiến thuật quá xa lạ với đội tuyển Pháp khiến họ thi đấu như “gà mắc tóc”. Trong mắt các fan “gà trống” Gô – loa, Đô – mê – nếch là nguyên nhân khiến lối chơi đội tuyển Pháp trở nên nhạt nhẽo, thiếu hiệu quả. Ngay cả khi họ thi đấu hơn người, đội Pháp cũng chỉ loay hoay trước khu cấm địa Uruguay. Những đường chuyền quyết định thường không chính xác hoặc không thành. Như cách Di-a-bi dẫn bóng tới sát đường biên ngang nhưng không tạt bóng mà “múa may” trước hậu vệ và… dừng lại.

Dẫu người ta đã quá quen với việc Pháp khởi đầu chậm chạp (ba trận mở màn của ba kì World Cup gần đây đều không ghi nổi bàn thắng nào). Nhưng cứ thi đấu như “gà mắc tóc” thế này thì biết đặt hy vọng vào đâu?

 
Lượt đầu tiên bảng B World Cup 2010: Hàn Quốc –Hy Lạp (2 – 0):

Di sản của Guus Hiddink!

Dù HLV của Hàn Quốc là một ông thầy “hàng nội” Huh Jung-Moo, nhưng xem các cầu thủ Hàn Quốc thi đấu có cảm tưởng họ đang được dẫn dắt bởi ông thầy Hà Lan Gút Hít-đinh với lối chơi tổng lực quyến rũ như hồi họ đi đến tận vòng bán kết World Cup 2002.

Sau tiếng còi khai cuộc của trọng tài người Niu-di-lân Mai-cơn Hét-tơ, Hàn Quốc lập tức thi triển một lối chơi tổng lực dồn ép trên khắp mặt sân. Hy Lạp thực sự bị “choáng”. “Phù thủy” Ốt-tô Re-ha-gen chưa kịp điều binh để xốc lại đội hình thì Hy Lạp đã bị thủng lưới. Phút thứ 7, Hàn Quốc được hưởng quả phạt góc, bóng đi vòng cung vượt qua sự truy cản của các hậu vệ to cao Hy Lạp, trung vệ Li Dung Su (số 14) không bị ai kèm đã đệm bóng cận thành mở tỉ số cho đội bóng châu Á.

Thừa thắng xông lên, Hàn Quốc tiếp tục mở những cuộc tấn công theo nhiều hướng khác nhau khiến Hy lạp chỉ biết căng mình chống đỡ. Cuối hiệp 1, Hàn Quốc chủ động giảm nhịp độ trận đấu chuyển sang đấu pháp phòng ngự phản công, Hy Lạp ngay lập tức đẩy cao đội hình hòng tìm bàn gỡ trước giờ nghỉ nhưng không thành.

Bước sang hiệp 2, đội bóng chủ động tấn công trước là các cầu thủ Hy Lạp. Trước sức vây hãm gia tăng, Hàn Quốc chủ động bắt người chặt, hạn chế các pha chọc khe lẫn “đặc sản” đưa bóng xuống biên rồi tạt vào cấm địa của đối thủ. Lối chơi rập rình của Hàn Quốc cuối cùng cũng có hiệu quả. Đặc biệt là xuất phát từ sai lầm của hậu vệ Hy Lạp Lâu-cát Vin-tra, ngôi sao đang thi đấu cho M.U Pắc Di Sung (7) thực hiện màn solo vượt qua các hậu vệ Hy Lạp trước khi dứt điểm quyết đoán hạ gục Tờ-dô-vát, nâng cách biệt lên thành 2-0 ở phút 52. Hy Lạp đến lúc này phải chơi bài ngửa, hai tiền đạo Dimitris Salpigidis và Pantelis Kapetanos được tung vào sân nhưng không thể xoay chuyển tinh thế. Những phút tiếp theo hai đội thi đấu ăn miếng trả miếng nhưng không có bàn thắng nào được ghi thêm. Chiến thắng xứng đáng thuộc về Hàn Quốc và đội trưởng Pắc Di Sung được bầu là cầu thủ hay nhất trận đấu. Với Hàn Quốc, câu chuyện huyền thoại như 8 năm trước hình như đang được viết lại. Với lối chơi không bản sắc, tinh thần rệu rã, các cầu thủ Hy Lạp nên tính chỗ nghỉ hè sau khi vòng bảng kết thúc.

Hàm Đan
P/S: Nhìn cách phiên âm tên riêng nước ngoài thì biết các bài này đăng ở báo nào rồi!

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

TOP TEN... OF MINE (PART 2)

TOP TEN PLAYERS FOOTBALL:

1. Pele
2. Diego Maradona
3. Eric Cantona
4. Johannes Cruijff
5. Lev Yashin
6. Marco van Basten
7. Michel Platini
8. Lothar Matthäus
9. Ferenc Puskás
10. Roberto Baggio

TOP TEN BEST GOALS

1. Ryan Giggs's goal in Semi Final FA vs Arsenal 1999
http://www.youtube.com/watch?v=EgHi3D7OjNs&feature=related

2. Diego Maradona's goal in Semi Final World Cup Mexico1986 vs England
http://www.youtube.com/watch?v=_WeVQQc9PQE&feature=related

3. Dennis Bergkamp's goal in Premier League 2002 vs Newcastle United
http://www.youtube.com/watch?v=NAtqWsY3dD4&feature=related

4. Ronaldinho's goal in the first knockout Champions League 2004 - 2005 vs Chelsea
http://www.youtube.com/watch?v=q8_gQqmiTS4

5. Zinedine Zidane's goal in final Champions League 2001 - 2002 vs Bayern Leverkusen
http://www.youtube.com/watch?v=crDzasp1-60

6. Marco van Basten's goal in final Euro 1988 vs U.S.S.R
http://www.youtube.com/watch?v=pm1Ui5n_3oY

7. Roberto Carlos's goal  vs France 1997
http://www.youtube.com/watch?v=Pl0LHM-33Io

8. Eric Cantona's goal....
http://www.youtube.com/watch?v=3vAOUgmRXsc

9. Ronaldo's goal in La Liga 1996 - 1997 vs Celta Vigo
http://www.youtube.com/watch?v=q090EJ6B7Lk&feature=related

10. Rivaldo's goal in Group stage Champions League 1998 - 1999 vs Manchester United
http://www.youtube.com/watch?v=13sMvIfy_0k&feature=related

TOP TEN COACHS FOOTBALL

1. Sir Alex Ferguson
2. Rinus Michels
3. Helenio Herrera
4. Bob Paisley
5. Sir Matt Busby
6. Franz Beckenbauer
7. Marcelo Lippi
8. Jose Mourinho
9. Arrigo Sacchi
10. Josep Guardiola

  

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

TRƯỚC TRẬN CHUNG KẾT CHAMPIONS LEAGUE 2009 – 2010: THAM VỌNG BÁ QUYỀN

Vào 1 giờ 45 giờ ngày 23/ 5 (giờ VN), Inter Milan và Bayern Munich sẽ bước ra sân vận động huyền thoại Santiago Bernabeu để giành cú ăn ba lịch sử. Inter là ”ông chủ” Serie A suốt 5 mùa bóng gần đây nhưng luôn bị xem là “học việc” tại Champions League. Bayern Munich còn tệ hơn khi thỉnh thoảng họ bị Wolfsburg, Stuttgart qua mặt ở Bundesliga. Nên, giành chức vô địch Champions League là cơ hội ngàn năm để thiết lập chu kì thời gian xưng “bá” cho mỗi đội bóng.

Xét về nhân sự, “trình” của Inter rõ ràng nhỉnh hơn; thêm nữa, tiền vệ cánh trái F. Ribery của Bayern Munich không thể thi đấu vì bị treo giò. Hai cầu thủ khả dĩ đóng thế cho “gã mặt sẹo” là Hamit Altintop và B. Schweinsteiger tuy không “xoàng” nhưng không có kĩ thuật siêu hạng để quấy rối hàng phòng ngự Inter và trả ngược bóng cho hai chuyên gia sút xa M. van Bommel, A. Tymoshchuk dứt điểm. Nên, hướng tấn công chủ yếu của Bayern sẽ dồn hết sang “đôi chân pha lê” của A. Robben bởi Bayern sẽ rất khó tấn công trung lộ khi mà Inter đang sở hữu hàng loạt tiền vệ trung tâm như W. Sneijder, S. Muntari, E. Cambiasso đang có phong độ cao với khả năng giữ bóng luôn đạt gần 60% trong mỗi trận.

Đã qua, cái thời người ta đá bóng hết sức “lãng mạn” mang tính bản năng. Phần lớn công lao trong chiến thắng của một trận bóng là nhờ HLV. Ai đưa ra đấu pháp thích hợp, có khả năng “đọc” trận đấu và điều chỉnh chiến thuật mang tính “liệu cơm gắp mắm” thì khả năng giành chiến thắng rất cao. Người trẻ như J. Guardiola vẫn có thể thắng “ông già gân” Sir Alex Ferguson ở Roma năm ngoái là minh chứng rõ nhất.

L. van Gaal và J. Mourinho – một già, một trẻ có tính cách trái ngược nhưng đều là những HLV xuất sắc nhất ở các giải đấu cúp. J. Mourinho từng là trợ lý cho L. van Gaal ở Barcelona nên học được không ít từ lối chơi tấn công tổng lực của HLV người Hà Lan áp dụng thời Barcelona bị “Hà Lan hóa”. Dấu ấn rõ nhất là ở các trận knockout, Inter luôn chơi tấn công phủ đầu một cách nhanh và đẹp mắt như … “cơn lốc màu da cam” khiến người ta suýt quên Inter là một đội bóng Italia. Tất nhiên, khi lâm vào tình thế phải phòng ngự như lượt về bán kết với Barcelona, “người đặc biệt” sẵn sàng sử dụng “đặc sản” là “đặt xe buýt” trước khung thành đội nhà. Ngược lại, Bayern khi gặp các đội bóng “rắn mặt” thì triển khai một lối chơi thực dụng như cách J. Mourinho từng áp dụng thành công ở Chelsea. Chơi chặt chẽ suốt cả trận đấu và chỉ bung sức ở những thời điểm khi đối phương lơ là hoặc đuối sức thì Bayern sẽ tung đòn kết liễu. Có lẽ, không có sự tình cờ nào mà đúng ra là hai HLV này đã “học lỏm” nhau. Sẽ chẳng bao giờ có chuyện hai HLV thừa nhận đã tiếp thu có sáng tạo “bài” của đối thủ bởi niềm kiêu hãnh của “cái tôi” to đùng ngăn cản; mặt khác, điều đó sẽ tạo tâm lí không tốt cho cầu thủ trước khi bước vào trận chung kết.

Lần gần đây nhất mà hai đội gặp nhau là ở vòng bảng Champions League mùa giải 2006 – 2007. Lượt đi Inter thua 2 – 0, ở lượt về hai đội hòa 1 – 1. Thành tích đối đầu trên không có mấy giá trị khi mà cả hai đội đều “lột xác” so với dưới thời hai HLV cũ R. Mancini và F. Magath. Theo lẽ thường, hai đội chưa gặp nhau nhiều sẽ thi đấu thăm dò ở hiệp 1 bằng một lối chơi chặt chẽ sẽ khiến trận chung kết diễn ra khá tẻ nhạt. Một kịch bản khác được nhiều chuyên gia đưa ra là hai đội sẽ kéo nhau đi… “đấu súng”. Dự đoán chỉ là dự đoán, bởi đã là một trận chung kết đỉnh cao như Champions League thì mọi chuyện đều có thể xảy ra. Tuy nhiên, nếu đội bóng nào lâm vào tình thế bất lợi như mất người, cầu thủ quan trọng bị chấn thương phải ra sân hay bị dẫn bàn sớm… sẽ không có chuyện đội bóng ấy thi đấu buông xuôi do ảnh hưởng tâm lí. Qua con đường lọt vào đến trận chung kết, cả Inter và Bayern đã thể hiện một tinh thần thép khi đều vượt qua những đối thủ cực kì nặng kí.

Vì vậy, rút cục, ai lên ngôi cũng đều xứng đáng và cùng với đó là sự bá quyền của lối chơi thực dụng. Những người yêu bóng đá đẹp sẽ rất buồn nhưng đó là điều khó tránh khỏi như một diễn trình lịch sử: có khi thịnh, có khi suy.

LINH THIÊN
(Bút danh mới :)) 

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

KẾT QUẢ BÓNG ĐÁ CHÂU ÂU MÙA 2009- 2010: KẾT THÚC CÓ HẬU!

Thêm một mùa giải bóng đá châu Âu khép lại, chưa bao giờ người ta chứng kiến các cuộc đua đến ngôi vô địch lại hấp dẫn đến tận phút cuối. Cuối cùng, “cái kết có hậu” lại diễn ra khi đội bóng chơi hay hơn, ổn định hơn suốt cả mùa giải đã lên ngôi xứng đáng.

CHELSEA: ĐẾ CHẾ ANCELOTTI?

Sau hai năm liền vô địch Ngoại hạng, J. Mourinho bị “trảm” vì lí do không vô địch Champions League. Nhiều người đã trách ông chủ R. Abramovich tự phá “đế chế” mà ông cất công dựng lên. Những “kiến trúc sư” tài giỏi khác đến kiến tạo lại “The Blues” đều ít nhiều để lại dấu ấn song chưa thể đem Chelsea trở lại thành công như dưới thời “người đặc biệt”.

C. Ancelotti – người từng hai lần đưa A.C Milan vô địch Champions League được kì vọng đưa Chelsea trở lại thời hoàng kim. Suốt cả mùa giải Chelsea thường ngự ở ngôi vị cao nhất, ở những giai đoạn cuối trong khi M.U tỏ ra hụt hơi thì Chelsea bản lĩnh về đích bằng chiến thắng “8 sao” trước Wigan. “Đặc biệt” hơn, C. Ancelotti còn giúp Chelsea trở thành CLB thứ 7 ở Anh giành cú đúp trong một mùa giải. Tuyệt vời hơn khi D. Drogba giành danh hiệu “vua phá lưới” với 29 bàn thắng. Nhưng, C. Ancelotti thừa biết đội hình Chelsea đang càng “lão hóa” như đội hình AC Milan mà ông từng dẫn dắt. Đội hình lão tướng đó không thể căng mình ra thi đấu 4 giải đấu vào năm sau. Trẻ hóa lực lượng là đòi hỏi tất yếu cho Chelsea ở mùa hè này.

Tuy chưa thể đi xa ở đấu trường Champions League nhưng rõ ràng đó là thành công vượt ngoài mong đợi. Đáng nói hơn, C. Ancelotti đã tạo định hình một lối chơi đẹp hơn, giàu sức tấn công. Đó là lí do vì sao các fan của Chelsea hoàn toàn có thể mơ về một thời đại mới mang tên “đế chế Ancelotti”.

SERIE A: “SÂN TẬP” CHO INTER!

Serie A có lẽ là giải đấu mà sự cạnh tranh ở ngôi vô địch dường như ít hấp dẫn nhất. Inter Milan đã biến giải đấu danh giá nhất của Italia ở thành “sân tập” dành cho việc “luyện quân” trước khi chinh chiến ở Champions League.

Dù cuối mùa, AS Roma bỗng dưng… vùng lên khiến Inter phải chuyên tâm một chút ở “sân sau”. Với đội hình chất lượng và bản lĩnh 4 lần vô địch thì việc qua mặt AS Roma chỉ là… “chuyện nhỏ”. Cũng giống như Chelsea, năm nay Inter lập được “cú đúp”. Nhưng mùa giải tuyệt vời dành cho Inter vẫn chưa chấm dứt bởi có thể họ còn dành được “cú ăn ba” nếu thắng Bayern tại Champions League vào 22/ 5 sắp tới.

Lần vô địch thứ 5 này có thể xem là may mắn cho Inter khi mà AS Roma tự thua ở những vòng đấu cuối. Thêm nữa, những đối thủ truyền kiếp của Inter trở nên yếu đuối ở lượt về. Juventus trẻ trung nhưung lại thi đấu với một tinh thần rệu rã và thân xác mệt mỏi không khác gì một “lão bà”. Trong khi AC Milan, thi đấu vật vờ y như phong độ của niềm cảm hứng Ronaldinho.

AC Milan đã chia tay Leonardo, Juventus cũng sẽ thay HLV mới, AS Roma sẽ tuyển thêm quân. Vậy là, nếu muốn lần thứ 6 lên ngôi ở Serie A rõ ràng Inter cũng cần “cải tổ”.

MỘT “NGÔI SAO” CHO BARCELONA!

Ở Serie A, nếu một đội vô địch 10 lần sẽ thêm được một ngôi sao trên áo đấu. Tiếc là ở La Liga không có thông lệ ấy nếu không Barcelona sẽ có thêm ngôi sao thứ hai bởi đây đã là lần thứ 20 Barcelona đăng quang tại giải đấu cao nhất Tây Ban Nha.

Danh hiệu này phần nào an ủi thầy trò J. Guardiola khi họ không bảo vệ chức vô địch Champions League. Hơn nữa, danh hiệu vô địch lần này có giá hơn khi mà suốt cả màu giải họ bị “đại kình địch” Real Madrid bám đuổi sít sao. Mục tiêu lớn nhất của “dải ngân hà 2” ở mùa giải này là vô địch Champions League trên sân nhà, và họ cũng không quên đấu trường La Liga – nơi Barcelona đang “làm mưa làm gió”.

Nhìn lại mùa giải, Real Madrid vừa không thể hiện là một đội bóng có lối chơi được định hình vừa không áp chế được những đối thủ “có sừng có mỏ” như Valencia hay Sevilla. Trong khi đó, Barcelona băng băng về đích mà không gặp quá nhiều trở ngại. L. Messi có một mùa giải bùng nổ khi dành Chiếc dành vàng với 34 bàn thắng. Các cầu thủ còn lại chỉ thi đấu tròn vai, cũng may cho J. Guardiola khi các cầu thủ trẻ như Pedro, S. Busquets đang ngày càng tiến bộ.

HÀM ĐAN

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

SEX - ĐỀ TÀI "HIỂM ĐỊA"

Sau vụ việc tiểu thuyết Sợi xích của ca sĩ Lê Kiều Như bị thu hồi thì phần đông dư luận cho rằng: Sách ba xu sẽ không còn dịp trình làng vì các cơ quan quản lí đã cảnh giác với sách khiêu dâm giả danh tác phẩm văn học. Nhưng còn lâu mới có “cái kết có hậu” cho giới xuất bản bởi có ba nguy cơ. Thứ nhất là trào lưu “tự quảng cáo” của văn hóa đại chúng sẽ còn tăng lên; mà đề tài sex chẳng khác một thỏi nam châm hút dư luận. Theo sau là năng lực nhân sự và lương tâm của các nhà xuất bản. Nếu hai nguy cơ đầu đã rõ như ban ngày, được báo chí thỉnh thoảng làm “chiến dịch” phê phán thì nguy cơ cuối khó giải quyết nhất chính là ranh giới mong manh giữa tính nghệ thuật và sự khiêu dâm của sex trong văn chương (và các ngành nghệ thuật khác cũng không phải là ngoại lệ).

Truyền thống văn hóa ở nước ta xem sex là điều nếu không cấm kị thì cũng không nên phát ngôn công khai. Vì thế, các tác phẩm văn học nghệ thuật nói chung lấy sex làm đề tài luôn bị xem là “phi chính thống”. Đó là câu chuyện trước Đổi mới, ngày nay, mọi việc đã thông thoáng hơn. Đa số giới nghiên cứu lẫn sáng tác đều xem đề tài không còn quá quan trọng. Mọi đề tài đều bình đẳng với nhau. Chuyện viết cái gì không quan trọng nữa thì sẽ dẫn đến yêu cầu viết như thế nào. Chính việc viết thế nào sẽ chứng tỏ tài năng của nhà văn. Một tác phẩm văn học có giá trị nhất thiết phải đa nghĩa nằm trong một “cấu trúc mở” được biểu đạt bằng ngôn ngữ nghệ thuật. Chẳng hạn, trong tiểu thuyết Người đọc (1995) của nhà văn Đức B. Schlink tràn ngập chuyện sex giữa “cậu ấm” Michael (15 tuổi) với Hanna (36 tuổi) - từng gia nhập Đức quốc xã và vì mù chữ đã phạm tội ác chiến tranh. Tác giả tả tỉ mỉ “màn” sex của “đôi đũa lệch” khá nhiều nhưng bất kì ai đọc đều cảm thấy hay mà không hề có chút khiêu dâm. Vì đơn giản, đằng sau câu chuyện sex là cái nhìn về chiến tranh, sự hòa giải thông qua hai thế hệ hoàn toàn khác nhau về giai cấp và học vấn… Chiều sâu nhân bản và triết lí đã giúp Người đọc không những bán được 7 triệu bản, được dựng thành phim mà còn nằm trong chương trình giáo dục phổ thông ở Đức.

Một tác phẩm viết về sex nếu chỉ đơn thuần mô tả chuyện sex mà không còn có một ý nghĩa nào khác thì tác phẩm đó coi như… bỏ đi. Ở ta, rất ít người viết lấy sex làm đề tài sáng tác suốt đời. Họa hoằn lắm mới có một vài đoạn viết thành công. Do không có truyền thống; thêm nữa, bản thân viết về sex rất khó, chẳng khác gì một “hiểm địa”. Không có phông văn hóa và hiểu biết về sex rất dễ sa vào kiểu mô tả thuần túy theo kiểu “tự nhiên chủ nghĩa”. Việc các nhà văn trẻ đua nhau viết về sex không cần phải làm ầm lên. Khi người ta trẻ thì việc thích cái mới và những điều thử thách là chuyện đương nhiên. Ngoài một số nhà văn và một vài “sao” giải trí cố tình dùng sex để “đánh bóng thương hiệu” thì hầu hết người viết về sex không có dụng ý xấu. Song, có lẽ các nhà văn hễ “động bút” đến sex nên cân nhắc kĩ vì không khéo vừa làm hỏng văn nghiệp của mình lẫn hại những “người đọc tích cực”.

Hàm Đan

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

"NHÁI"

Nếu ai hay xem truyền hình cáp thì sẽ biết thừa một thực tế là các chương trình truyền hình nước ta hầu hết đều được mua bản quyền từ các chương trình nước ngoài như: Chuyện phiếm (Đài PT & TH Hà Nội) mua của Hàn Quốc, Tòa tuyên án (VTV6) mua của Nga, Camera công sở (VTV3) mua của Pháp… cho đến một số phim truyền hình Cô gái xấu xí, Những người độc thân vui vẻ, Ngôi nhà hạnh phúc… cũng được mua bản quyền để “Việt hóa”. Tiếng lóng gọi các sản phẩm truyền hình mua bản quyền nước ngoài này là “nhái”. “Nhái” cũng có nhiều cấp độ, có cấp độ “nhập khẩu 100%”, có cấp độ cho “sửa chữa” để với tâm lí người Việt Nam.

Chuyện mua bản quyền chương trình truyền hình ăn khách ở nước ngoài không có gì đáng phê phán. Ngay cả ở một nước có công nghệ truyền hình hàng đầu thế giới như nước Mỹ vẫn mua bản quyền phim sitcom Cô gái xấu xí của Colombia giống như ở ta. Điều đáng nói là, khả năng “Việt hóa” các chương trình còn thấp, nhất là phim truyền hình khiến “nhà đài” phải ngừng sản xuất. Đã thế, tỉ lệ các chương trình truyền hình “Made in Vietnam” trình chiếu thật khiếm tốn; chương trình hay chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhiều người đặt câu hỏi: Số lượng người được đào tạo từ các trường báo chí, ngữ văn, sân khấu – điện ảnh và các ngành xã hội – nhân văn khác rất nhiều nhưng tại sao lại hiếm các kịch bản chương trình hay? Câu trả lời nằm ngay chất lượng giáo dục đại học mà báo chí đã tốn nhiều giấy mực. Mớ lí thuyết trong trường không làm sao để các cử nhân sáng tạo ra chương trình truyền hình vừa sát với thực tế cuộc sống để thu hút nhiều người xem.

Vài vị “của hiếm” (xin giấu tên) chuyên viết kịch bản truyền hình kêu: Đành rằng, chương trình truyền hình “nhái” chiếm đa số là do số người đủ “trình” sáng tạo ra một chương trình truyền hình không nhiều. Nhưng phía các kênh truyền hình có thói quen “nhái” của nước ngoài vừa nhanh, tiết kiệm chi phí sản xuất mà nguy cơ chương trình ế người xem là thấp so thuê đội ngũ “của nhà trồng được” để thực hiện chương trình. Đã thế, không hiểu từ đâu lại nảy ra tâm lí chỉ có… “bọn dốt” mới đi làm văn hóa, viết lách; cho nên, nhiều người có óc sáng tạo cao từ bỏ công việc viết kịch bản chương trình truyền hình chuyển sang làm truyền thông vì đãi ngộ thấp.

Các chương trình hay, bổ ích đến đâu nhưng nếu tồn tại quá lâu thì cũng khiến người ta chán vì yêu cầu mới lạ để giải trí trên truyền hình là khá cao. Các chương trình như “Đường lên đỉnh Olympia” nếu dừng sản xuất thì đòi hỏi từ lứa tuổi học sinh phổ thông sẽ làm đau đầu “nhà đài”. Sáng tạo ra một kịch bản chương trình truyền hình nghiêm túc cho lứa teen Việt là rất khó. Giải pháp “nhái” hẳn lại được ưu tiên. Nói là nói vậy nhưng nếu nhìn vào những con người còn tha thiết với truyền hình đã dựng lên một chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” thì chắc “nhà đài” sẽ có nhiều phương án A, B, C gì đó. Nên, không cần quá bi quan mà nên lạc quan chờ ngày hàng “nhái” chỉ chiếm thiểu số.

Hàm Đan

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

TRƯỚC TRẬN GIAO HỮU VIỆT NAM – EINTRACHT FRANKFURT: SẼ CHƠI HẾT MÌNH!

Trận đấu sẽ khai cuộc vào 19 giờ (12/ 5) tại sân Mỹ Đình nhân kỷ niệm 35 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước Cộng hòa XHCN Việt Nam và Cộng hòa Liên bang Đức.

Trong buổi tập cuối cùng của đội tuyển Việt Nam, HLV Calisto yêu cầu các cầu thủ phối hợp với nhau bằng các đường chuyền ngắn, xệt và nhanh chóng đẩy cao đội hình mỗi khi có bóng. 15 phút họp báo sau buổi tập, ông Calisto nhấn mạnh: Mục tiêu của trận giao hữu với CLB Eintracht Frankfurt là thi đấu hết khả năng để cống hiến cho người xem một trận đấu sôi nổi; đồng thời, giúp các tân binh và các cầu thủ ít được ra sân quen với môi trường ở đội tuyển quốc gia. Đội trưởng Như Thành lạc quan về hiện trạng đội tuyển khi thiếu vắng các cầu thủ trụ cột. Anh cho rằng: “Hai ngày tập trung là đủ cho một trận giao hữu. Tuy thiếu vắng nhiều cầu thủ giỏi nhưng tôi tin nếu thi đấu hết mình thì đội tuyển hoàn toàn đạt đến 80 % đến 90% phong độ tốt nhất vốn có.”

Về phía CLB Eintracht Frankfurt, đội bóng Đức đã đem tới Việt Nam đội hình mạnh nhất. Trong đội hình của họ có một số được gọi lên đội tuyển quốc gia như: I. Amanatidis, N. Liberopoulos (Hy Lạp), R. Clark (Mỹ), Halil Altintop (Thổ Nhĩ Kỳ), Z. Bajramović (Bosnia & Herzegovina) … nhưng các cầu thủ này cũng thường mài đũng quần trên ghế dự bị và một vài nhân tố trẻ từ đội U21 nước Đức nên kinh nghiệm thi đấu chưa nhiều. Mặt khác, đội hình một của Eintracht Frankfurt có tuổi đời khá cao gần xấp xỉ 30 tuổi. Cho nên, dù là câu lạc bộ đến từ Bundesliga nhưng việc thắng Eintracht Frankfurt không phải là nhiệm vụ bất khả thi đối với đội tuyển Việt Nam. Nếu quyết tâm thi đấu và có đấu pháp hợp lí, thì “cửa thắng” của đội tuyển Việt Nam không hề hẹp.

Thêm vào đó, yếu tố thời tiết nắng nóng mùa hè ở Việt Nam cũng là một bất lợi cho đội bóng Đức như ông trưởng đoàn Thomas Kühn cho biết trong buổi họp báo. Ông cũng có nhận xét rằng sân Mỹ Đình ngang bằng với sân Commerzbank-Arena ở Frankfurt. Hậu vệ Patrick Ochs thì “thật thà” khi tiết lộ: Anh không hề biết gì về bóng đá Việt Nam nhưng có biết chút ít về V- League. Khi được hỏi: “Một ngày nào đó anh có sang thi đấu ở V – League không?” P. Ochs trả lời: “Tôi không chắc. Nhưng trời nóng như thế này thì tôi ngại lắm.” Ông trưởng đoàn làm các phóng viên Việt Nam bất ngờ khi ông nói rằng: “Người Đức không gọi đội tuyển quốc gia nước họ là “xe tăng Đức” như người Việt Nam”. Ông pha trò: “Chúng tôi sẽ không đá bóng như cách chiếc xe tăng di chuyển mà sẽ thi đấu mềm mại của lối bóng đá đẹp”. Cũng giống như ông Calisto, ông trưởng đoàn nói rằng: “Kết quả không quan trọng, chỉ mong các cầu thủ chơi hết mình”.

Đáng tiếc trong buổi họp báo, vắng mặt ông HLV trưởng Michael Skibbe nên không rõ đội hình xuất phát cũng như lối chơi của Eintracht Frankfurtvào ngày mai. Buổi tập sau họp báo cũng không thấy các bài phối hợp “độc” của Eintracht Frankfurt mà chỉ thấy chia đội hình và thi đấu “quân xanh”, “quân đỏ” thoải mái. Có lẽ, tinh thần giao hữu là thế chăng?

Hàm Đan

TRĂM NĂM NHÌN LẠI!

1. Phở là niềm vinh dự của người Việt và đất Việt, nhưng nhắc đến phở là người ta đột nhiên gắn nó với Hà Nội. Người Hà Nội được tiếng thế lấy làm tự hào lắm. Tự hào là một chuyện còn có hiểu biết về phở thì dám chắc trừ mấy ông bên ngành xã hội “nhăn răng” (nhân văn) thì cũng chẳng mấy ai biết rõ. Nguồn gốc của phở đang còn nhiều tồn nghi vì nhiều người cho rằng quê hương của phở là ở Nam Định; nhưng có điều chắc chắn những bước thăng trầm của phở đều diễn ra ở Hà Nội. Người ta có thể viết lịch sử Hà Nội thế kỷ XX thông qua các cuộc chiến nhưng cũng có thể viết song hành lịch sử Hà Nội cùng với phở. Phở không chỉ là món ăn, phở là một kí ức.

2. Năm 1909, nhà tư sản dân tộc Bạch Thái Bưởi bắt đầu kinh doanh vận tải đường sông. Với tinh thần dân tộc, ông chỉ tuyển dụng nhân công người Việt. Bến sông Hồng trở nên đông đúc, hệ quả là tạo ra nhu cầu ẩm thực cho người bình dân. Các hàng quán ăn dựng ở bến sông, trong đó có món “xáo trâu”. Hình ảnh gánh “xáo trâu” đầu thế kỷ có thể hình dung được qua gánh đánh đa riêu cua bây giờ. Một bên quang gánh là chiếc thúng ủ kỹ chiếc nồi đất lớn đựng canh xáo trâu giữ nóng bằng ổ bện rơm. Bên kia một chiếc thúng to khác, dưới đựng bún, trên đậy cái mẹt úp chồng bát chiết yêu, đũa, hũ nước mắm, đĩa chanh ớt, gia vị. Nhiều người sẽ thắc mắc: Sao lại là trâu mà không phải là bò từ đầu? Vì hồi đầu thế kỷ, người Việt không khoái ăn thịt bò. Bữa cơm người Việt có cơ cấu gồm: cơm, rau, cá (nhà sang thì thịt lợn) kèm nước mắm hoặc tương. Một thời gian sau, cũng không rõ vì sao người ta lại chuyển sang “xáo bò”? Phải chăng trâu thời đó để kéo cày, đắt đỏ hơn chăng? Thịt bò sẵn hơn, xương bò vốn cho không trước đây, nay lại hữu dụng, ninh lên làm nước dùng.

Thấy món quà người Việt đắt hàng, các chú khách (cách gọi người Hoa) cũng quảy gánh bán “xáo bò”. Từ Ô Quan Chưởng lan khắp Hà Nội. Các chú khách gọi món này là “Ngưu nhục phấn” (bánh thịt trâu) nhưng khi rao lên lai Hán Việt thành ra: “Ngầu nhục phắn a!”. Dần dần nó được dân gian hoá, rút gọn thành: “phắn a”! “phớ ơ”! cuối cùng định ra cái tên “Phở”. Điều này có thể đúng, vì người Việt là chuyên nói tắt như Vũng Tàu được người Pháp gọi Cap Saint Jacques nhưng người Việt gọi tắt là Cấp cho nó tiện. Danh từ “Phở” được chính thức hoá ấn hành lần đầu trong cuốn Việt Nam tự điển (xuất bản năm 1931) do hội Khai trí Tiến Đức soạn có ghi rõ tên phở bắt nguồn từ chữ “phấn” và giải thích đó là món ăn bằng bánh thái nhỏ nấu với thịt bò.

Trên kia là cái thuyết ra đời của phở được nhiều người chấp nhận nhất. Việc tìm chính xác năm ra đời của phở gần như không thể. Chỉ có mấy tư liệu vắn tắt đáng tin cậy:

Nguyễn Công Hoan (sinh năm 1904) người được xem là có trí nhớ tốt nhất trong số các nhà văn đã viết: “1913…trọ số 8 Hàng Hài…thỉnh thoảng, tối được ăn phở (hàng phở rong). Mỗi bát 2 xu (có bát 3xu, 5 xu)”. Phở rong đã khá thịnh hành nên bị chính quyền đánh thuế: “…người bán phở phải mua hai hào tem thuế mỗi ngày. Tính ra mỗi năm là 73 đồng”.

Đặc biệt, Henri Oger chỉ ở Việt Nam có hai năm 1908 - 1909 đã cho vẽ lại hình ảnh phở gánh trong cuốn sách tranh: “Kỹ thuật của người An Nam” (bản tiếng Việt xuất bản năm 2009).

….

Vậy phở ra đời chỉ trong khoảng 1900 đến 1910, tính ra vào dịp kỷ niệm Hà Nội nghìn năm cũng có thể kỷ niệm một trăm năm phở.

3. Nói kỷ niệm phở cho có không khí long trọng, thêm hoạt động cho đất rồng bay nghìn tuổi chứ phở đã quá nổi tiếng, kỷ niệm chỉ tốn tiền thuế. Và nhất là vui vẻ gì khi phở đang khiến người ta “ăn phở khó thấy ngon”.

Lúc sắp qua đời, Nguyễn Tuân có đồng ý với ý kiến của một bạn văn rằng: phở phản ánh trung thực cho bộ mặt xã hội. Nói thế e quá chăng? Hay lại cái bệnh “cường điệu”, “ngoa dụ” từ các ông nhà văn? Thực tế ý nghĩ đó lại hoàn toàn chính xác.

Phở ra đời từ nhu cầu cuộc sống của nhân dân đầu thế kỷ. Thời điểm này, Hà Nội là mảnh đất mà các nền văn minh va chạm với nhau. Sau phở nước, có thêm phở xào. Phở xào được xác định ra đời sau thời kỳ kinh tế khủng khoảng (1929 - 1933). Bánh phở cháy cạnh, thịt bò xào cần tây, hành tây với nước sốt xệt thêm rau xà lách búp, cà rốt xu hào ngâm dấm ăn kèm. Rõ ràng ẩm thực Pháp đã ảnh hưởng mạnh như thế nào. Dấu ấn ẩm thực Tàu cũng hiện diện trong phở. Đầu năm 1928, ở con phố Jean De Puis (nay là phố Hàng Chiếu) có món phở có vị hung lìu, dầu vừng, đậu phụ. Thạch Lam đại diện cho khẩu vị người Việt đầu thế kỷ chê thẳng thừng những “phát minh” với cách “nói mát” là “phở cải lương”.

Những năm sau, chiến tranh liên miên. Cuộc sống thời chiến là cuộc sống đặc biệt, bất bình thường. Phở cũng thích ứng thời chiến trở nên có nhiều điều kì quái. “Phở không người lái” 3 hào lõng bõng nước và bánh phở, 5 hào có thịt nhưng thời chiến đào đâu ra thịt ngon. Đến cả gia vị là chanh ớt, hạt tiêu bói cũng không có. Tất cả đều phân phối, tem phiếu. Không khí ăn càng tệ hại. Tô Hoài hay ăn phở đêm ở chỗ hàng ông Thìn Hàng Dầu, đang ăn mà máy bay rú ầm lên, lại bưng cả bát phở xuống hầm tránh bom. Phở vẫn sống nhưng dưới mác “phở mậu dịch”. Thực phẩm khan hiếm, dân gian nghĩ ra phở cơm nguội, phở quẩy. Người ta ăn phở để no. Từ cái thời ăn dễ dãi đó di họa không ít cho “gu” phở ngày nay.

Phở mang đặc tính linh hoạt mềm dẻo của người Việt. Thời thực dân có lệnh cấm thứ sáu không được bán thịt bò. Trong cái khó ló cái khôn, người ta nghĩ ra phở gà. Bát phở gà với húng láng, gà ta, thêm ít lá chanh… khiến từ sản phẩm “chính thống” phở bò lao đao. Phở gần giống một thứ đạo, đi đâu nó cũng tự biến đổi thành các tùy thể để phù hợp cái “gu” của dân bản xứ. Năm 1954, gần một triệu người miền Bắc di cư miền Nam, phở Bắc chiếm lĩnh dần mặt tiền các khu phố trung tâm Sài gòn đẩy các xe, quán hủ tiếu, mì vằn thắn vào đường hẻm hoặc cứ địa người Hoa trong Chợ lớn. Phở Nam bộ mang một phong cách riêng. Cái phong cách dễ dãi, dễ thích nghi thêm giá sống, rau thơm, thêm sắc ngọt của đường. Tô phở trong Nam đầy nước và cái đến nỗi người Bắc vào chơi ít khi ăn hết một tô.

4. Hà Nội – thánh địa của phở, giờ đây luôn đầy rẫy cửa hàng chuyên về phở. Loạn đến độ không biết thế nào là phở ngon. Hồi trước 1954, giới sành ăn đánh giá một bát phở ngon là: Nước dùng ninh từ xương bò đúng 6 tiếng, thịt bò thứ thiệt không lẫn các thứ thịt “giời ơi” khác. Bánh phở không nát. Thịt bò chín thái mỏng. Thường người ta chỉ dùng hạt tiêu không dùng chanh, ớt, đường để được hưởng vị ngọt của nước dùng xương. Nay, có vẻ như sự ngon của phở gắn với sở thích của từng cái nhân. Có vị chỉ chuyên ăn phở gà, độc hơn chỉ ăn phở… phao câu. Có vị ăn phở cho mấy thìa nước tương cay như ăn bún bò Huế… Đến đây, thiết nghĩ, có thể gắn cho phở hiện nay thêm một ý nghĩa nữa theo một câu cách ngôn nổi tiếng: hãy nói cho tôi biết anh ăn phở gì tôi sẽ nói anh là người thế nào!

Cũng có những người ở thời hiện đại ăn phở như đặc sản. Họ không ăn hàng ngày mà chỉ thỉnh thoảng thưởng thức. Họ quan niệm: phở ngon là phở do mình nấu. Các hàng phở ngày nay chạy theo lợi nhuận. Nước dùng có thể ninh 6 tiếng nhưng không hẳn chỉ mỗi xương bò. Đã thế lại còn pha chế để bán được nhiều thành thử khiến nước dùng chẳng còn vị ngọt nguyên chất nữa. Họ cứu chữa bằng cách cho mì chính. Chẳng thế mà, lắm khi đến hàng phở cứ phải dặn nhà bếp: “Một bát phở không mì chính”. Không trách các nhà hàng được vì họ kinh doanh thì phải lời, với lại phở xuống cấp mà có ai kêu đâu người ta vẫn cứ ăn phở rào rào, thành thử cần gì phải nghiêm túc học tập các “cụ âm lịch”.

Những kẻ ngoan cố cuối cùng có tôn chỉ riêng: Muốn ăn phở ngon hãy tự nấu lấy. Nguyên liệu sẵn và thực ra nấu phở cũng không mất thời gian như người ta hay nghĩ. Về cách nấu phở ngon đã có sách. Nhiệm vụ của bài báo này không phải để dạy cách nấu phở! Mà là thứ “văn chơi” loanh quanh về phở như cách “ăn chơi” phở từ trăm năm nay.

Hàm Đan

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

ĐƯỜNG XA VẠN DẶM

1 giờ 45 phút ngày 29/ 4 (giờ Việt Nam), trận đấu tâm điểm vòng bán kết Champions League 2010 giữa đội chủ nhà Barcelona và Inter Milan sẽ diễn ra. 3 – 1 nghiêng về Inter là tỉ số lượt đi và hiển nhiên cửa thắng cho đội bóng “xanh – đen” thành Milan đang mở rộng hơn bao giờ hết.

Khoảng cách từ thành phố lớn nhất Tây Ban Nha là Barcelona đến thủ đô Madrid – có sân vận động huyền thoại Santiago Bernabéu nơi sẽ tổ chức trận chung kết UEFA Champions League 2010 là 504.64 km gần hơn nhiều so với khoảng cách 1187.73 km nếu tính từ thành phố Milan ở nước Ý. Con đường dẫn đến khung thành thủ môn J. César (Inter) chỉ là 107 m theo chiều dọc sân Nou Camp; nhưng với khoảng cách 2 bàn thắng thì con đường bảo vệ “ngôi vương” của Barcelona trở nên xa xôi vạn dặm.

Ngoài lợi thế được thi đấu trên sân nhà, một tin vui cho các cầu thủ Barcelona là “người không phổi” W. Sneijder của Inter không rõ có thi đấu hay không sau khi phải tập tễnh rời sân ở trận Inter thắng Atalanta 3 – 1 tại Serie A hồi cuối tuần. Vắng W. Sneijder, Inter không chỉ vắng một cầu thủ cần cù, sáng tạo với những cú sút xa khó lường mà quan trọng hơn sơ đồ chiến thuật 4 – 3 – 1 – 2 được HLV J. Mourinho áp dụng thành công từ đầu mùa giải sẽ hết “linh”. Nếu áp dụng sơ đồ cũ, G. Pandev có thể đá “trám” vị trí mà tiền vệ người Hà Lan bỏ lại. Với thể lực sung mãn, anh hoàn toàn có thể làm hàng tiền vệ Barcelona mất sức nhưng rõ ràng, tiền đạo người Macedonia không phải là mẫu “cầu thủ số 10” có khả năng làm hộ công sáng tạo. Nhiều khả năng J. Mourinho sẽ áp dụng sơ đồ 4 – 4 – 1 – 1 bởi nó không chỉ có khả năng phòng thủ tốt mà với hai mũi nhọn là D. Milito (tiền đạo lùi) và S. Eto’o (trung phong) có tốc độ tốt phù hợp với lối chơi phản công theo kiểu “bật lò xo” - “đặc sản” của J. Mourinho từ hồi Chelsea sẽ tiếp tục được phát huy. J. Mourinho thừa hiểu: khi bị dồn vào bước đường cùng thì Barcelona sẽ tấn công điên cuồng và việc chơi phòng thủ từ đầu để giữ cách biệt hai bàn không khác gì việc tự sát.

Mất mát nhân sự đáng kể nhất của Barcelona là đội trưởng – hậu vệ C. Puyol sẽ vắng mặt vì bị treo giò và tiền vệ sáng tạo A. Iniesta bị chấn thương. Hàng hậu vệ không phải là nỗi lo của ông J. Guadiola khi mà R. Marquez, Gabriel Milito (em trai D. Milito bên Inter), G. Pique… đều là những hậu vệ có đẳng cấp; trường hợp của A. Iniesta đã có Xavi và hàng tiền vệ cơ bắp gánh vác. Điều làm ông đau đầu là trừ Z. Ibrahimovic với phong độ phập phù thì không ai có thể là “sát thủ vòng cấm”. “Siêu nhân” L. Messi ở lượt đi trở nên nhạt nhòa trước “lão tướng” – đồng hương J. Zanetti; vì thế, có thể anh sẽ đá hộ công như trận chung kết ở Roma năm ngoái trước M.U. Nhưng với J. Mourinho, “bổn cũ soạn lại” khó làm ông thầy luôn tự nhận là “đặc biệt” này bị bất ngờ.

Với chiến tích “ăn sáu” ngay mùa giải đầu tiên cầm quân, cũng có thể gọi J. Guadiola là “người đặc biệt”. Nhưng trận đấu đêm nay, vị tướng trẻ sẽ sử dụng “bài” gì để vượt qua “người đặc biệt” J. Mourinho? Hẳn, ông đã có sẵn đối sách mà 90 phút so tài tại Nou Camp sẽ lộ ra.

Hàm Đan

ĐƯỜNG XA VẠN DẶM

1 giờ 45 phút ngày 29/ 4 (giờ Việt Nam), trận đấu tâm điểm vòng bán kết Champions League 2010 giữa đội chủ nhà Barcelona và Inter Milan sẽ diễn ra. 3 – 1 nghiêng về Inter là tỉ số lượt đi và hiển nhiên cửa thắng cho đội bóng “xanh – đen” thành Milan đang mở rộng hơn bao giờ hết.

Khoảng cách từ thành phố lớn nhất Tây Ban Nha là Barcelona đến thủ đô Madrid – có sân vận động huyền thoại Santiago Bernabéu nơi sẽ tổ chức trận chung kết UEFA Champions League 2010 là 504.64 km gần hơn nhiều so với khoảng cách 1187.73 km nếu tính từ thành phố Milan ở nước Ý. Con đường dẫn đến khung thành thủ môn J. César (Inter) chỉ là 107 m theo chiều dọc sân Nou Camp; nhưng với khoảng cách 2 bàn thắng thì con đường bảo vệ “ngôi vương” của Barcelona trở nên xa xôi vạn dặm.

Ngoài lợi thế được thi đấu trên sân nhà, một tin vui cho các cầu thủ Barcelona là “người không phổi” W. Sneijder của Inter không rõ có thi đấu hay không sau khi phải tập tễnh rời sân ở trận Inter thắng Atalanta 3 – 1 tại Serie A hồi cuối tuần. Vắng W. Sneijder, Inter không chỉ vắng một cầu thủ cần cù, sáng tạo với những cú sút xa khó lường mà quan trọng hơn sơ đồ chiến thuật 4 – 3 – 1 – 2 được HLV J. Mourinho áp dụng thành công từ đầu mùa giải sẽ hết “linh”. Nếu áp dụng sơ đồ cũ, G. Pandev có thể đá “trám” vị trí mà tiền vệ người Hà Lan bỏ lại. Với thể lực sung mãn, anh hoàn toàn có thể làm hàng tiền vệ Barcelona mất sức nhưng rõ ràng, tiền đạo người Macedonia không phải là mẫu “cầu thủ số 10” có khả năng làm hộ công sáng tạo. Nhiều khả năng J. Mourinho sẽ áp dụng sơ đồ 4 – 4 – 1 – 1 bởi nó không chỉ có khả năng phòng thủ tốt mà với hai mũi nhọn là D. Milito (tiền đạo lùi) và S. Eto’o (trung phong) có tốc độ tốt phù hợp với lối chơi phản công theo kiểu “bật lò xo” - “đặc sản” của J. Mourinho từ hồi Chelsea sẽ tiếp tục được phát huy. J. Mourinho thừa hiểu: khi bị dồn vào bước đường cùng thì Barcelona sẽ tấn công điên cuồng và việc chơi phòng thủ từ đầu để giữ cách biệt hai bàn không khác gì việc tự sát.

Mất mát nhân sự đáng kể nhất của Barcelona là đội trưởng – hậu vệ C. Puyol sẽ vắng mặt vì bị treo giò và tiền vệ sáng tạo A. Iniesta bị chấn thương. Hàng hậu vệ không phải là nỗi lo của ông J. Guadiola khi mà R. Marquez, Gabriel Milito (em trai D. Milito bên Inter), G. Pique… đều là những hậu vệ có đẳng cấp; trường hợp của A. Iniesta đã có Xavi và hàng tiền vệ cơ bắp gánh vác. Điều làm ông đau đầu là trừ Z. Ibrahimovic với phong độ phập phù thì không ai có thể là “sát thủ vòng cấm”. “Siêu nhân” L. Messi ở lượt đi trở nên nhạt nhòa trước “lão tướng” – đồng hương J. Zanetti; vì thế, có thể anh sẽ đá hộ công như trận chung kết ở Roma năm ngoái trước M.U. Nhưng với J. Mourinho, “bổn cũ soạn lại” khó làm ông thầy luôn tự nhận là “đặc biệt” này bị bất ngờ.

Với chiến tích “ăn sáu” ngay mùa giải đầu tiên cầm quân, cũng có thể gọi J. Guadiola là “người đặc biệt”. Nhưng trận đấu đêm nay, vị tướng trẻ sẽ sử dụng “bài” gì để vượt qua “người đặc biệt” J. Mourinho? Hẳn, ông đã có sẵn đối sách mà 90 phút so tài tại Nou Camp sẽ lộ ra.

Hàm Đan

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

NỐI DÀI GIẤC MƠ?

1 giờ 45 phút sáng ngày 22/ 4 (giờ VN), Lyon sẽ đến “hang hùm” để so tài cùng Bayern. Trừ fan Lyon, chẳng ai đặt cửa thắng cho Lyon nhưng ai cấm người ta có quyền mơ ước, nhất là khi giấc mơ còn đang dang dở.

Bayern Munich vào đến vòng bán kết là điều mà ít người nghĩ đến thì việc O. Lyon có cơ hội bước vào trận chung kết chắc chắn là bất ngờ lớn nhất của Champions League năm nay bởi thành tích tốt nhất của “Sư tử sông Rhones” mới chỉ là lọt tới vòng tứ kết. Hồi năm 2008, khi Lyon bị M.U loại khỏi vòng knockout đầu tiên, báo thể thao hàng đầu nước Pháp L’Equipe đã có bức biếm họa khi vẽ một con sư tử “hiền lành” như “tiểu hổ” ngồi ngước nhìn cúp bạc. Giờ là lúc các học trò của ông C. Puel khiến những kẻ thích “cười mỉa” phải dành cho họ một sự tôn trọng.

Nhìn lại quãng đường đã qua, trong khi “Hùm xám” “toát mồ hôi” vượt qua Fiorentina và M.U cùng một kịch bản là luật bàn thắng trên sân khách thì O. Lyon lại oai hùng hạ “dải ngân hà” Real và người anh em – đương kim vô địch nước Pháp Bordeaux với các tỉ số thuyết phục.

“Bí quyết” thành công của O.Lyon thực ra rất đơn giản. Thứ nhất, nhờ được thi đấu liên tục ở Champions League gần 10 mùa giải nên các cầu thủ “hạng hai” đến từ League 1 đã tích lũy khá nhiều kinh nghiệm chính vì thế không cảm thấy “căng cứng” khi gặp các “đại gia”. Thứ hai, chiến thuật phòng ngự phản công với mũi nhọn Lisandro Lopez tỏ ra sắc bén như… dao cạo. Và cuối cùng là yếu tố tâm lí, Lyon thi đấu thoải mái còn các đối thủ của họ tỏ ra chủ quan. Bayern Munich thắng là nhờ “tinh thần thép” của người Đức, sự tinh quái trong lối chơi của đội hình chất lượng và một chút… may mắn.

“Bản lĩnh Đức” giúp “Hùm xám” thoát được “cửa tử” đến hai lần song có thể vì thế họ nảy sinh sự tự mãn. Ông Van Gaal thừa hiểu cái giá của việc xem thường đối thủ nên không thể ra sân tâm lí “anh cả” với Lyon. “Hùm xám” sẽ tấn công từ hai cánh là chủ đạo dù cho F. Ribery chưa chắc sẽ thi đấu vì đau cơ trong trận đại thắng 7 – 0 Hannover 96 cuối tuần vừa rồi. Tuyến phòng ngự Lyon sẽ không “dại” tìm cách khống chế riêng hai cánh của Bayern bởi việc thực tế việc “bắt chết” hai “mũi khoan” F. Ribery và nhất là A. Robben là điều không thể trong thời điểm hiện nay. Rất có thể, C. Puel sẽ sử dụng số đông cầu thủ ở sân nhà để hạn chế những pha phối hợp ngắn, nhuyễn của đối thủ. Bài phản công của Lyon vẫn sẽ như ở hai vòng knocknout trước là sử dụng những đường chuyền vượt tuyến để các tiền đạo – “vận động viên… điền kinh” đua tốc độ!

Sẽ là bất ngờ nối tiếp bất ngờ nếu Lyon “quật ngã” Bayern ngay tại sân Arena Munich. Lyon chỉ mơ “cầm cự” với một kết quả có lợi để rồi mới tung hết sức ở sân nhà vào tuần sau.

Hàm Đan